Dư Tiên - Phòng Khám Yêu Tinh (Dư Tiên 2)

P2 Chương 3

17/11/2024 00:51

Chiếc xe không chút do dự lái vào một biệt thự tư nhân sang trọng.

Rõ ràng, căn nhà này không phải của riêng cô ta, bên trong bày biện nhiều đồ dùng của nam giới, và nội thất cũng mang tông màu lạnh, đen.

“Về rồi sao?”

Một giọng nói lạnh lẽo như gió âm thổi qua từ phía sau chúng tôi. Một người đàn ông g/ầy gò, ánh mắt đ/ộc á/c, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Phu nhân Hồ Ly.

Cơ thể mềm mại của cô ta khẽ run lên, giọng điệu như đang thăm dò: “Chồng à, em có đưa vài người bạn về chơi.”

Người đàn ông không có biểu cảm gì, cũng không mời chúng tôi ngồi, mà chỉ ra hiệu cho Phu nhân Hồ Ly theo hắn vào phòng.

Mặt Phu nhân Hồ Ly hơi tái đi, nhưng cũng không dám làm trái lệnh của người đàn ông.

Trước khi đi, cô ta nháy mắt với tôi: “Mọi người cứ tự nhiên, tôi đi chút sẽ quay lại.”

Mười mấy phút trôi qua.

Bạch Linh ngồi bên cửa sổ uống liền ba chén trà, còn tôi đã nhanh chóng đi quanh nhà một vòng.

Thành thật mà nói, bố cục của căn nhà, vốn dĩ không có gì đáng ngại.

Hơn nữa, những doanh nhân giàu có thường rất tin vào phong thủy.

Bất chợt, tiếng bước chân vang lên từ cầu thang, tôi quay lại, thấy Phu nhân Hồ Ly cùng chồng đã đi xuống.

Lần này, sắc mặt người đàn ông vui vẻ hơn nhiều.

Nhưng khi Phu nhân Hồ Ly tiến lại gần tôi, tôi nhận ra vùng bụng dưới của cô ta mơ hồ rỉ ra những vết m/áu đỏ thẫm, và chỉ lúc này tôi mới nhận thấy toàn thân cô ta đang r/un r/ẩy, nụ cười trên gương mặt cũng chỉ là gượng gạo.

Có gì đó không ổn!

Tôi chuyển ánh mắt về phía người đàn ông, tướng mạo này, ít nhất đã vướng phải không dưới mười mạng người!

Người đàn ông nhếch miệng cười, nhưng khi nhìn tôi, hắn đưa tay lên bịt mũi: “Sao trong nhà lại có mùi nghèo hèn thế này?”

Tôi biết lúc này chắc chắn trên mặt tôi đang viết rõ hai chữ gi/ận dữ.

Nhưng mà, Bạch Linh đang uống trà sau lưng tôi bất ngờ đứng dậy, với dáng vẻ cao lớn và vẻ ngoài rạng rỡ, ngay cả chủ nhân biệt thự khoác đầy hàng hiệu cũng phải thua kém.

Có lẽ khí chất tu luyện nghìn năm của Bạch Linh khiến tên chủ nhà ngạo mạn phải e dè.

Chủ nhà làm ra vẻ muốn bắt tay với Bạch Linh: “Vừa rồi thật mạo muội, không biết cậu làm việc ở đâu?”

...

“Tôi là người buôn đồ cổ, đồng nghiệp đều gọi tôi là Lão Hạc.”

Chủ nhà tiến một bước về phía trước, nhưng Bạch Linh không đáp lại, dường như chẳng muốn nói thêm lời nào.

Cậu ấy nhẹ chạm vào cánh tay tôi, kéo tôi qua một bên: “Gia đình này có vấn đề, tốt nhất là chúng ta đừng dây vào.”

Theo ánh mắt của cậu ấy, tôi nhìn thấy một bà lão kỳ quặc trong biệt thự, đang ngồi ở góc khuất, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt lạnh lùng.

Phu nhân Hồ Ly tiến lại gần.

Tay cô ta nhẹ đặt lên bụng, thì thầm với tôi: “Bà lão ngồi trên xe lăn kia là mẹ chồng tôi, bà ta giống tôi, vừa đến đây ở không lâu đã bị bệ/nh, giờ thì đã liệt rồi.

“À, cậu xem giúp tôi rồi chứ? Nhà tôi có vấn đề gì không?”

A Nha kể lại lý do chúng tôi đến đây cho chồng cô ta nghe, sắc mặt của hắn lập tức sa sầm: “Nhà tôi tốt lắm, chắc chắn không có vấn đề gì!”

Nhưng khi hắn quay đầu định bước đi, thân thể lại khựng lại, rồi ngã gục ngay trên cầu thang!

“Chồng!”

Phu nhân Hồ Ly lo lắng lao đến: “Anh sao vậy! Lại bị đ/au tim sao! Để em lấy th/uốc!”

Chỉ trong vài câu nói ngắn ngủi, người đàn ông trẻ tuổi đã như cây cổ thụ khô héo, sắc mặt nhợt nhạt không chút m/áu.

May mắn là Phu nhân Hồ Ly có mang th/uốc theo, vài viên th/uốc màu đen được đưa vào miệng hắn, sau đó chủ nhà mới dần hồi lại.

Bạch Linh kéo tôi một cái: “Đi thôi.”

Chúng tôi vừa bước đi thì từ sau lưng, người đàn ông yếu ớt lại dồn sức gọi với theo:

“Có vấn đề rồi!”

“Nhà tôi có vấn đề!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vương Phi Lười Biếng: Dựa Bói Toán, Nằm Không Cũng Thắng Hậu Cung

Chương 6
Ngày đầu tiên nhập cung, ta tự bói cho mình một quẻ. Quẻ hiện lên: Chẳng cần làm gì, nằm yên cũng thắng. Tin ngay! Từ đó bắt đầu cuộc sống ăn no ngủ kỹ như cá ướp muối. Tuyển tú? Không đi. Vấn an Hoàng hậu? Giả bệnh. Hoàng thượng gọi thị tẩm? Lập tức hắt hơi sổ mũi dây chuyền. Hậu cung tranh đấu sống mái. Ta trong góc sân nhỏ cạnh lãnh cung ngủ say sưa chẳng thiết trời đất. Nỗi phiền muộn duy nhất là đồ ăn từ Ngự Thiện Phòng ngày càng qua loa. Rau xanh đậu hũ. Đậu hũ rau xanh. Mặt xanh lè vì ngán. Cho đến hôm ấy. Con mèo Ba Tư của Quý phi bỗng mất tích. Cả cung điện nháo nhào đi tìm. Ồn ào đến nỗi ta chẳng chợp mắt được giữa trưa. Vác bộ tóc rối bù, ta đẩy cánh cổng sân ọp ẹp kẽo kẹt. Nhặt đại cành cây khô. Vạch vài đường dưới đất. "Đến góc đông nam Ngự Hoa Viên, xem trong khe đá tầng thứ ba giả sơn ấy." Cung nữ thái giám đi ngang nhìn ta như xem thằng ngốc. Ta ngáp dài, rụt về sân tiếp tục ngủ. Nửa canh giờ sau. Quý phi ôm con mèo tưởng đã mất. Đứng trước cổnh viện ta. Mặt biến sắc như lọ sơn đổ. "Ngươi... làm sao biết được?" Ta dụi mắt lè nhè. "Bói đấy."
Cổ trang
Linh Dị
Nữ Cường
105