Yêu Thầm Trai Thẳng

Chương 17

09/07/2025 18:21

Tôi bị cậu kéo lên sân thượng tòa chung cư. Hai gã đàn ông lớn đứng hứng gió lạnh, trên tay cầm pháo hoa cầm tay hình trái tim. Tác dụng melatonin chưa hết, đầu tôi còn đang choáng váng.

Tôi hỏi Giang Dịch: "Sao cậu lại về?"

"Sợ cậu cô đơn thôi, không thích tớ quấy rầy à?"

Cậu nghiêng đầu cười với tôi.

Tôi lắc đầu.

Cơn buồn ngủ cũng tan biến trong hơi lạnh. Thật lòng mà nói, rất bất ngờ.

Giang Dịch châm lửa cho cây pháo hoa cầm tay trên tay tôi. Chẳng biết cậu m/ua nó ở đâu. Tay cầm pháo hoa, xa xa là ánh pháo hoa rực rỡ, quả thật thấp thoáng không khí Tết.

Có lẽ do đầu óc quá choáng váng, có lẽ vì cậu đi rồi lại trở về, có lẽ vì pháo hoa quá đẹp. Ngay khi cây pháo hoa cầm tay sắp tàn, tôi c/ắt ngang lời Giang Dịch đang líu lo bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Giang Dịch, hình như tớ thích cậu."

Như ánh pháo hoa vụt tắt, tôi đ/á/nh cược tất cả chỉ để xem lá bài ngửa. Tôi ngẩng đầu, chăm chú nhìn cậu. Chỉ mong chờ một phản hồi.

Giang Dịch trợn mắt: "Cậu nghiêm túc đấy à?"

"Tớ nghiêm túc."

Cậu đờ người ra, như không biết phải đáp lại thế nào.

Khoảnh khắc ấy, tôi dường như đã biết kết quả. Tôi cúi đầu, nhìn cây pháo hoa trên tay từ từ lụi tàn: "Không sao, coi như tớ chưa nói gì."

Vừa định đứng dậy thì Giang Dịch kéo tôi lại. Cậu vứt đi cây pháo đã ch/áy hết trên tay tôi, rồi đưa tôi một cây mới đang ch/áy. Trong bóng tối, tia lửa hình trái tim tỏa sáng rực rỡ.

"Đừng coi như chưa nói chứ, hay là chúng ta thử xem."

Tôi ngẩng phắt đầu lên.

Giang Dịch cười với tôi, đôi mắt cong cong. Quyến rũ y như lần đầu rung động.

Cổ họng tôi nghẹn lại, đầu óc tỉnh táo hẳn: "Ừ."

Lá bài ngửa đã được lật, lần này, Giang Dịch không để tôi thua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Ở Bên “Bạch Nguyệt Quang” Của Bạn Trai Cũ

Chương 23
Sau khi nhận ra mình là gay, tôi ôm cuốn sổ tiết kiệm lên thành phố để yêu đương. Cuối cùng tôi tìm được một người đẹp như tiên, tên là Bùi Hoán. Mặt mũi đẹp, kỹ năng tốt, nhà lại có tiền. Chỉ là cái miệng quá độc địa, nói vài câu là khiến tim tôi đau thắt. Hơn nữa, tôi còn phát hiện ra hắn coi tôi như thế thân. Thôi bỏ đi, không trúng rồi, không thể yêu đương với loại người lưu manh như vậy. Tôi quay đầu thu dọn đồ đạc, bắt xe buýt về thẳng quê nhà. Sau đó, mẹ tôi nhượng bộ, đồng ý tìm đàn ông cho tôi đi xem mắt. Tôi vừa gật đầu: “Được…” Bùi Hoán lập tức kéo chặt tay tôi, mắt đỏ ngầu đến đáng sợ: “Được cái gì? Không được! Em không được ở bên người khác!” Tôi lẩm bẩm: “Nhưng anh ấy đâu phải người khác, là anh em thân thiết của anh mà.”
355
4 Ngọc Sống Chương 15
9 Kỳ Nguyện Chương 17
10 Tiên Sò Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm