Yêu Thầm Trai Thẳng

Chương 17

09/07/2025 18:21

Tôi bị cậu kéo lên sân thượng tòa chung cư. Hai gã đàn ông lớn đứng hứng gió lạnh, trên tay cầm pháo hoa cầm tay hình trái tim. Tác dụng melatonin chưa hết, đầu tôi còn đang choáng váng.

Tôi hỏi Giang Dịch: "Sao cậu lại về?"

"Sợ cậu cô đơn thôi, không thích tớ quấy rầy à?"

Cậu nghiêng đầu cười với tôi.

Tôi lắc đầu.

Cơn buồn ngủ cũng tan biến trong hơi lạnh. Thật lòng mà nói, rất bất ngờ.

Giang Dịch châm lửa cho cây pháo hoa cầm tay trên tay tôi. Chẳng biết cậu m/ua nó ở đâu. Tay cầm pháo hoa, xa xa là ánh pháo hoa rực rỡ, quả thật thấp thoáng không khí Tết.

Có lẽ do đầu óc quá choáng váng, có lẽ vì cậu đi rồi lại trở về, có lẽ vì pháo hoa quá đẹp. Ngay khi cây pháo hoa cầm tay sắp tàn, tôi c/ắt ngang lời Giang Dịch đang líu lo bên cạnh, nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Giang Dịch, hình như tớ thích cậu."

Như ánh pháo hoa vụt tắt, tôi đ/á/nh cược tất cả chỉ để xem lá bài ngửa. Tôi ngẩng đầu, chăm chú nhìn cậu. Chỉ mong chờ một phản hồi.

Giang Dịch trợn mắt: "Cậu nghiêm túc đấy à?"

"Tớ nghiêm túc."

Cậu đờ người ra, như không biết phải đáp lại thế nào.

Khoảnh khắc ấy, tôi dường như đã biết kết quả. Tôi cúi đầu, nhìn cây pháo hoa trên tay từ từ lụi tàn: "Không sao, coi như tớ chưa nói gì."

Vừa định đứng dậy thì Giang Dịch kéo tôi lại. Cậu vứt đi cây pháo đã ch/áy hết trên tay tôi, rồi đưa tôi một cây mới đang ch/áy. Trong bóng tối, tia lửa hình trái tim tỏa sáng rực rỡ.

"Đừng coi như chưa nói chứ, hay là chúng ta thử xem."

Tôi ngẩng phắt đầu lên.

Giang Dịch cười với tôi, đôi mắt cong cong. Quyến rũ y như lần đầu rung động.

Cổ họng tôi nghẹn lại, đầu óc tỉnh táo hẳn: "Ừ."

Lá bài ngửa đã được lật, lần này, Giang Dịch không để tôi thua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
6 Đồng Trần Chương 36
8 Lỡ làng Chương 14
9 Xoá bỏ Omega Chương 15
12 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm