1
"Anh Thẩm, dây cáp đã chỉnh xong rồi. Cảnh này anh phải nhảy từ tầng ba xuống, nhớ cẩn thận nhé."
Tiểu Vương, cậu ghi hiện trường, đưa hộp cơm cho tôi.
Tôi nhận lấy, mở ra nhìn.
Hai món mặn một canh.
Không tệ.
Chiếc ba lô đặt ở góc khẽ động đậy.
Khóa kéo bị đội lên, một bàn tay b/éo múp phủ đầy vảy màu vàng nhạt thò ra, quơ quơ trong không khí.
Tôi nhanh tay lẹ mắt nhét bàn tay đó trở lại, kéo kín khóa, chỉ chừa một khe hở nhỏ để thở.
"Ngoan ngoãn một chút."
Tôi hạ thấp giọng cảnh cáo.
Trong ba lô vang lên một tiếng "gục" đầy tủi thân.
Tôi là rồng.
Rồng thuần huyết.
Rơi vào tình cảnh ngày hôm nay, hoàn toàn là vì năm đó tuổi trẻ ngông cuồ/ng.
Không chỉ ngủ với Bùi Quyết, còn tiện tay lấy luôn một miếng ngọc của anh ta.
Tôi cứ tưởng đó là tín vật định tình.
Ai ngờ lại là bảo vật gia truyền.
Giờ thì hay rồi.
Miếng ngọc đã bị cái của n/ợ Thẩm Đô Đô này gặm mất một nửa.
Muốn trả...
Cũng chẳng còn gì để trả nữa.
2
"Các bộ phận vào vị trí! Ba, hai, một... Action!"
Đạo diễn cầm loa hét lớn.
Tôi giao ba lô cho cậu ghi hiện trường hoàn toàn không hay biết gì, còn dặn đi dặn lại tuyệt đối đừng mở ra.
Xong xuôi, tôi quay người.
Lấy đà.
Đạp mạnh.
Cơ thể bật lên giữa không trung.
Tiếng gió rít bên tai.
Với loài rồng mà nói, độ cao này chẳng khác nào trò chơi trẻ con.
Để không quá kinh thế hãi tục, tôi còn cố ý lắc lư trên không thêm hai cái rồi mới nặng nề rơi xuống đệm hơi.
"C/ắt! Hoàn hảo! Thẩm Úc, thân thủ của cậu đỉnh thật đấy!"
Đạo diễn còn vỗ tay khen ngợi.
Tôi bò dậy khỏi đệm hơi, xoa xoa cái eo.
Một cú nhảy.
Năm trăm tệ tới tay.
Tiền ăn một ngày của Thẩm Đô Đô có rồi.
Thằng nhóc này không uống sữa.
Không ăn th!t.
Chỉ ăn vàng bạc, đ/á quý.
Nuôi nó bốn năm.
Từ một con rồng từng ngồi trên núi vàng núi bạc.
Tôi biến thành một kẻ làm công n/ợ ngập đầu.
3
Tan làm về nhà.
Căn hầm trong khu làng trong phố tối tăm ẩm thấp, góc tường phủ đầy rêu xanh.
Đúng ý tôi.
Long tộc vốn thích nước.
Nơi này hơi ẩm nặng, ở còn dễ chịu hơn khách sạn năm sao.
Vừa đóng cửa.
Tôi kéo hẳn khóa ba lô xuống.
"Ra đi."
Một cục bông tròn vo lăn ra ngoài.
Trên đầu đội hai cục u nhỏ vẫn chưa lặn hẳn.
Đó là sừng rồng.
Sau mông kéo theo cái đuôi b/éo múp, phủ đầy vảy vàng óng ánh.
Thẩm Đô Đô ôm lấy chân tôi, cất giọng non nớt:
"Ba... đói."
Thằng bé chỉ vào "lương thực" tôi vừa mang về đặt trên bàn.
Đó là một sợi dây chuyền giả m/ua trên Pinduoduo, giá chín tệ chín, miễn phí vận chuyển.
Tôi thở dài, đưa dây chuyền cho nó.
"Ăn tiết kiệm chút đi. Thứ này cũng là ba đá/nh đổi bằng mạng mới ki/ếm được đấy."
Thẩm Đô Đô cầm lấy sợi dây, nhét ngay vào miệng.
"Rắc! Rắc!"
Hai miếng.
Hết sạch.
4
Ăn xong sợi dây chuyền giả.
Thẩm Đô Đô vẫn chưa thỏa mãn, còn li/ếm li/ếm ngón tay.
Sau đó bĩu môi đầy chê bai.
"Ba ơi, dở quá."
Đương nhiên là dở rồi.
Đó chỉ là đồng mạ vàng.
Tôi bế nó lên, thả vào chiếc thùng nhựa cỡ lớn đựng đầy nước.
Chiếc thùng màu đỏ, bên ngoài còn in bốn chữ "Hoa Khai Phú Quý".
"Có cái mà ăn là tốt lắm rồi. Còn kén ăn nữa thì ba đem con b/án cho ông chủ quán nướng làm quạt thổi lửa."
Thẩm Đô Đô quẫy đạp trong nước.
Cái đuôi mũm mĩm đ/ập nước b/ắn tung tóe.
Nước trong thùng bắt đầu bốc hơi nghi ngút.
Đây là hiệu ứng tự mang của rồng con khi tắm.
Tiết kiệm luôn tiền gas.