[BL] Oan Gia Ngõ Hẹp

Chương 3.

24/07/2025 12:20

Sáng, tôi mở bừng mắt, nghiêng đầu nhìn người đang nằm bên cạnh.

Hoắc Dật vẫn ngủ say, cánh tay vững chắc ôm ngang qua eo tôi, dưới lớp chăn mỏng manh là cơ ng/ực cường tráng trần trụi, khuôn mặt đẹp trai góc cạnh chìm vào giấc ngủ cũng tỏa ra hào quang chói mắt người nhìn. Dù ngủ, biểu cảm vẫn lạnh lùng đầy cao ngạo, đem lại cảm giác vô tâm hờ hững.

Vậy mà đêm qua trong cơn đê mê, hắn dịu dàng lại âu yếm vuốt ve. Giờ nghĩ lại tất cả giống như ảo tưởng tôi tự nghĩ ra vậy.

Không ngờ tôi lại lên giường làm chuyện ấy với Hoắc Dật, kẻ tôi không ngờ đến nhất.

Tôi và hắn ta là kẻ th/ù không đội trời chung, đấu đ/á qua lại suốt ngần ấy năm, cắn nhau đến mức chỉ cần gặp mặt đã thấy gh/ê t/ởm lẫn nhau. Tôi c/ăm gh/ét loại Alpha cao ngạo như hắn, Hoắc Dật kh/inh thường Omega yếu đuối được chiều hư như tôi. Nhìn đối phương chả vừa mắt, cuộc nói chuyện bao giờ cũng là cãi vã hoặc mỉa mai, qu/an h/ệ tệ đến mức toàn đế đô ai cũng biết chúng tôi là kẻ th/ù sống ch*t không chung đụng, mỗi ngày đều nguyền rủa cho đối phương gặp xui xẻo.

Nói chung qu/an h/ệ cực kì tệ.

Vậy mà ngày hôm qua, tôi lại cùng kẻ th/ù lăn lộn trên giường, thậm chí hiện giờ nói tục tĩu một chút thì trong người tôi còn nhớp nháp ‘sữa tươi’ của hắn.

Tôi gục mặt vào hai lòng bàn tay, đấu tranh hồi lâu mới chấp nhận sự thật.

Thật khẽ đẩy tay hắn ra, r/un r/ẩy bám giường đứng dậy rồi khó khăn mặc lại quần áo, sửa soạn cho bản thân đỡ thảm hại. Tôi để lại tờ ghi chú kèm số tài khoản rồi dứt khoát mở cửa rời đi.

Lúc tôi rời khỏi, Hoắc Dật vẫn chưa tỉnh dậy.

Cũng tốt, hi vọng sau này ít gặp.

Tôi không định bắt Hoắc Dật chịu trách nhiệm.

Dẫu sau hai chúng tôi gh/ét nhau như vậy, không chỉ hắn mà cả tôi cũng không chấp nhận được. Bây giờ tôi thảm hại thế này, Hoắc Dật sẽ không hạ thấp mình để ở bên tôi.

Chưa kể nghe đồn hắn đã sớm có bóng hồng bên cạnh, là bạn thân tri kỉ gắn bó từ nhỏ, người đó cũng là Omega xinh đẹp kiêu sa, hai người luôn quấn quýt bên nhau. Giới thượng lưu đã lưu truyền câu chuyện tình cảm động về việc Hoắc Dật đã từ bỏ công việc nước ngoài, gấp rút bay nửa vòng trái đất về chỉ để m/ua một chiếc nhẫn kim cương phiên bản giới hạn để tặng cho Omega của hắn.

Tôi không định dây dưa với hắn. Chỉ cần có tiền, thứ duy nhất tôi cần hiện tại là tiền.

Tôi lững chững lết từng bước khó nhọc ra khỏi khách sạn xa hoa, tự bắt taxi chạy về nhà.

Vừa đến cửa đã nghe tiếng thông báo từ điện thoại. Mở lên đã thấy tài khoản cộng thêm năm trăm triệu.

Tôi kinh ngạc bấm vào app ngân hàng, không thể tin được mà load lại giao diện mấy lần, cuối cùng cả người r/un r/ẩy nhìn chằm chằm vào số dư tài khoản.

Số tiền này đủ để trả n/ợ, còn dư thêm một ít không nhiều, nhưng đối với một tên rơi vào đường cùng không xu dính túi như tôi thì đủ để sống qua một tháng.

Tôi mừng đến phát khóc, bao đ/au đớn trong cơ thể chậm rãi biến mất.

Hoắc Dật vội vã chuyển phí bịt miệng như vậy, tôi sẽ không phụ lòng cậu ta, mọi việc ngày hôm nay xem như chưa từng xảy ra, xem như chưa từng quen biết.

Tôi cứ nghĩ bản thân và tên oan gia đó sẽ chẳng dính líu gì nữa, cho đến khi tôi phát hiện bản thân mình có th/ai.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
6 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
8 Lấy ác trị ác Chương 12
9 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gió xuân không thấu lòng người, ánh trăng lạc bóng vào nghiên.

Chương 6
Khi Giang Tinh Dã - kẻ một mắt đã mù, ướt sũng lê bước đến trước cửa nhà tôi, tôi chợt hiểu vì sao Phó Tư Tân lại đón Tô Thiển, tiểu thanh mai trái tim yếu ớt của hắn, về nhà chăm sóc. Uy lực "sát thương" của một "bạch nguyệt quang" quả nhiên không phải dạng vừa. Tôi lập tức xót xa mời Giang Tinh Dã dọn vào biệt thự. Sau bao năm không gặp, hắn trở nên tiều tụy, u uất, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến toàn thân run rẩy không ngừng. Tôi đành phải dỗ dành, chăm chút, dồn hết tâm trí vào hắn, thậm chí quên mất việc ghen tuông với Tô Thiển, quên cả chuyện gào thét điên cuồng cùng Phó Tư Tân. Nhưng Phó Tư Tân lại hoàn toàn sụp đổ. Hắn đỏ hoe mắt chất vấn tôi: "Ninh Nguyệt! Ta mới là chồng của em! Sao em cứ mãi đứng về phía hắn?!"
Hiện đại
Báo thù
Nữ Cường
0