Lâm Triệu từ từ ngước mắt lên: "Vậy thì cầm bản hợp đồng của cậu biến đi!"
Tôi sững người tại chỗ, phải khó khăn lắm mới thốt lên lời: "Lâm Triệu, trên thế giới này, tôi ngủ với ai cũng được, nhưng riêng anh thì không!"
8.
Thương vụ của Hà Văn bất thành, thế là tôi thất nghiệp.
Hà Văn có tai mắt khắp nơi, anh ta biết tôi đã từ chối sáu mươi vạn của Lâm Triệu thì vô cùng ngạc nhiên. Vì để c/ứu vãn cơ hội hợp tác có một không hai này, anh ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với tôi, đồng thời hiến kế cho Lâm Triệu: "Lâm tổng muốn có người thì dễ thôi, ăn mềm không được thì mình cứ cứng rắn."
"Nhà Hứa Thiên Thụ còn bà mẹ nằm thực vật sáu năm trời, nằm liệt trên giường không cử động được cần chăm sóc. Bản thân thằng nhóc đó có tinh thần cũng chẳng ổn định, chắc là bị trầm cảm hay gì đó, tiền t.h.u.ố.c men rồi khám bệ/nh cũng tốn kém. Vả lại, nghe nói người mắc bệ/nh này đều không còn sức sống, đã chẳng có bằng cấp, muốn ki/ếm tiền chỉ có nước làm việc chân tay, mà chính cậu ta còn đang bệ/nh, nói khó nghe một chút là thở còn thấy tốn sức thì làm sao ki/ếm ra tiền?"
"Lâm tổng cứ mặc kệ cậu ta vài ngày đi, bên này tôi đã c/ắt ng/uồn tài chính của cậu ta rồi, chẳng mấy chốc cậu ta sẽ tự tìm đến c/ầu x/in anh thôi."
Lâm Triệu thần trí mơ hồ, phải ngẩn người rất lâu mới r/un r/ẩy hỏi lại: "Anh nói... ai?"
"Hứa Thiên Thụ đấy, chẳng phải Lâm tổng đang nhắm đến thằng nhóc này sao?"
Hứa Thiên Thụ?
Từng câu từng chữ của Hà Văn đều nói về Hứa Thiên Thụ, nhưng Lâm Triệu làm thế nào cũng không thể khớp những thông tin đó với hình ảnh của cậu.
Người thực vật, trầm cảm, không bằng cấp? Sao có thể chứ?
Sau khi cúp máy, Lâm Triệu vội vã quay lại phòng tiệc của buổi họp lớp, túm lấy một người bạn rồi hỏi: "Cậu có biết tình hình nhà Hứa Thiên Thụ không?"
Người bạn bị túm lấy ngẩn ra, nghiêng đầu suy nghĩ một lát, rồi một nữ sinh bên cạnh nhanh miệng hơn: "Cụ thể thế nào thì tôi không rõ, nhưng chắc là cuộc sống không mấy suôn sẻ đâu. Cô Trần gặp chuyện lớn như vậy, nghe đâu chẳng còn qua lại với người thân nào. Suốt bao nhiêu năm trời đều là một mình cậu ấy gánh vác, chắc là khổ sở lắm."
"Cô Trần... chuyện đó xảy ra khi nào?" Lâm Triệu hỏi.
Có lẽ nhớ lại điều gì đó, cô bạn kia do dự đáp: "Chính là... đúng vào ngày thi Đại học."
Cậu bạn nam lúc nãy cũng đã nhớ ra, tiếp lời: "Đúng vậy, nghe bảo còn chẳng học hết Đại học, mới năm hai hay năm ba gì đó là đã thôi học rồi. Sau đó làm gì thì không ai rõ nữa."
Những người xung quanh cũng lên tiếng: "Chắc là sống chẳng ra gì đâu, không thì sao họp lớp mà cậu ấy không bao giờ đến?"
"Đúng đúng..."
Đám bạn cùng lớp bàn tán xôn xao, mở ra một cuộc thảo luận quy mô lớn xoay quanh Hứa Thiên Thụ và cô Trần Tri Hoa. Tình trạng của Hứa Thiên Thụ thì ai cũng biết ít nhiều.
Bạn học thời đi học dù chẳng nói với nhau được mấy câu, hay sáu năm tốt nghiệp không liên lạc gì cũng biết; cả gã "kim chủ" chỉ gặp nhau trên giường cũng biết... Chỉ có Lâm Triệu, chỉ duy nhất anh là không biết gì cả.
Lâm Triệu cảm thấy khó thở. Anh không nghe rõ mọi người đang nói gì, những âm thanh truyền đến bên tai cuối cùng đều biến thành tiếng rít chói tai.
Chín giờ rưỡi tối, Lâm Triệu không bật định vị, cứ thế chạy một mạch đến khu chung cư trong ký ức. Xung quanh tĩnh mịch lạ thường.
Dưới tòa nhà, bác bảo vệ trực đêm đang kéo lê cái chân khập khiễng, cầm đèn pin mở cổng cho Lâm Triệu, vừa ấn nút vừa càm ràm: "Mẹ kiếp, đúng lúc ông trực thì có người c.h.ế.t! Đêm hôm khuya khoắt, về ngủ đi cho lành, đ/áng s/ợ bỏ xừ!"
Khu này có người c.h.ế.t.
Lâm Triệu ngẩng đầu nhìn lên ô cửa sổ tầng ba. Tấm rèm xanh sẫm kéo ch/ặt, không tối om như lần trước mà thấp thoáng ánh đèn. Lâm Triệu đưa tay ấn ch/ặt lên ng/ực, cảm thấy trái tim như nuốt phải kẹo n/ổ, đ/ập liên hồi khiến anh ta không sao thở nổi.
Khu này có người c.h.ế.t, Lâm Triệu biết, người đó không phải Hứa Thiên Thụ. Nhưng anh vẫn thấy hoảng lo/ạn kinh khủng. Người cùng c.h.ế.t ấy, thực sự không phải là Hứa Thiên Thụ chứ?
9.
Tôi ngồi bệt xuống đất, không biết tiếng chuông cửa đã vang lên bao lâu mới lọt vào tai mình. Tôi không ra mở, cứ mặc kệ nó reo. Giờ này, tôi chẳng nghĩ ra được ai sẽ đến, mà dù là ai đi chăng nữa, tôi cũng không muốn mở cửa.
Thế nên sáng hôm sau, thứ đầu tiên đ/ập vào mắt tôi là Lâm Triệu đang tựa người vào cửa. Anh ta nhìn tôi, không biết có phải vì thức trắng đêm hay không mà đôi mắt đỏ ngầu, trông cực kỳ tiều tụy. Anh ta nói: "Hứa Thiên Thụ, xin lỗi, tôi không biết..."
Tôi không rõ anh ta đang xin lỗi vì chuyện gì, nhưng cũng chẳng định truy c/ứu. Dù là chuyện nào đi nữa, tôi cũng không còn sức để giằng co. Tha thứ hay không, đến nước này rồi, cần gì phải phí công diễn thêm cái thủ tục đó nữa?
Tôi chẳng nói gì với anh ta, quấn ch/ặt áo khoác rồi bước xuống lầu. Mẹ tôi qu/a đ/ời rồi, tôi phải tìm Hà Văn. Tôi cần một khoản tiền để lo hậu sự cho bà, và anh ta là người duy nhất tôi có thể tìm đến.
Tôi biết trong mắt Hà Văn, tôi chẳng đáng giá bao nhiêu. Lúc trước khi anh ta làm "kim chủ" của tôi, mỗi tháng cũng chỉ cho hai vạn. Lâm Triệu nói đúng, tôi rẻ thật đấy.