Chiêu Trò Của Chú

Chương 12

08/07/2025 17:40

Bạn học đại học gửi cho tôi lời phát biểu của Triệu Thanh Hà trong nhóm cựu sinh viên, cuối cùng cô ấy hỏi: “Hai người cãi nhau à?”

Tôi đọc xong, suýt ngất đi.

Triệu Thanh Hà đăng một bài luận dài trong nhóm cựu sinh viên, nói tôi kh/inh người nghèo trọng kẻ giàu, bám vào sếp của anh ta rồi là trở mặt chia tay anh ta ngay.

Anh ta còn thêm mắm thêm muối chuyện tối hôm đó đến nhà tìm tôi, nói khi còn ở bên anh ta, tôi đã sống chung với Tần Dã rồi.

Thậm chí anh ta không biết tìm đâu ra ảnh tôi và Tần Dã, đăng lên nhóm, từng câu từng chữ buộc tội.

Tôi hoa cả mắt.

Bạn học hỏi tôi: “Mấy năm Triệu Thanh Hà ở với cậu, không phải rất bảo vệ cậu sao? Sao hai người lại thành ra thế này?”

Tôi hít sâu giảm bớt cảm xúc, kể chuyện Triệu Thanh Hà với Bành Kỳ cho cô ấy nghe.

Bạn học tức gi/ận gửi mấy đoạn voice dài 60 giây vào nhóm m/ắng Triệu Thanh Hà, hai người cãi nhau trong nhóm, cuối cùng bị quản trị viên đuổi khỏi nhóm.

Bạn học bênh vực tôi: “Đồ chó má này, quá vô liêm sỉ! Tớ thấy nó đu không nổi cậu, nên mới bịa chuyện như vậy, đúng là đồ vô dụng!”

Tôi bình tĩnh lại, bảo cô ấy tôi sẽ xử lý chuyện này.

Bố tôi tỉnh rư/ợu gọi tôi đi ăn cơm.

Đến nhà hàng tôi mới biết Tần Dã cũng ở đó.

Ban đầu bố tôi nói chuyện linh tinh, khi nhắc đến mẹ tôi, ông ấy đột nhiên nghẹn ngào, rồi khó thở, ngã xuống.

Tôi đờ người.

Là Tần Dã bình tĩnh gọi điện thoại cấp c/ứu, đưa bố tôi vào bệ/nh viện.

Trước cửa phòng cấp c/ứu, Tần Dã ngồi bên cạnh tôi.

Chúng tôi không ai nói gì.

Rất lâu sau, bác sĩ bước ra, lắc đầu với tôi: “Hai người cố gắng đáp ứng yêu cầu của bệ/nh nhân đi, để ông ấy bớt nuối tiếc.”

Mắt tôi tối sầm, ngất đi.

Tỉnh dậy lần nữa, tôi và bố tôi nằm cùng một phòng bệ/nh.

Bố tôi chưa tỉnh.

Bao nhiêu năm qua, lần đầu tiên tôi phát hiện ông ấy đã có tóc bạc.

Buồn thương dâng trào, tôi che mặt khóc.

Mẹ tôi mất sớm, bố tôi làm gà trống vấp từng hố từng hố nuôi tôi khôn lớn, hai bố con chúng tôi nương tựa nhau bao năm tháng.

Trước mặt tôi, ông ấy chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc, đợi tôi vào cấp ba là đẩy tôi vào trường nội trú.

Nhưng tôi biết ông ấy không thấy tôi phiền, không phải không muốn sống cùng tôi, mà vì tôi càng lớn càng giống mẹ, ông ấy nhìn thấy tôi là nhớ đến mẹ.

Tôi chẳng bao giờ trách ông ấy, ngược lại còn vì sống đ/ộc lập mà bản thân trở nên tỉnh táo và tự chủ hơn hẳn.

Nhưng giờ đây, ông ấy cũng sắp rời xa tôi, làm sao tôi có thể chấp nhận sự thật này ngay lập tức?

Tần Dã đưa cho tôi khăn giấy, anh vẫn chẳng nói lời nào.

Tôi khóc đủ rồi, kéo nhẹ vạt áo anh.

"Chú ơi, lời chú nói lần trước còn giữ lời không?"

"Lời nào?"

"Chú bảo sẽ đi đăng ký kết hôn với cháu."

Tần Dã nhìn tôi: "Suy nghĩ kỹ rồi?"

"Ừ, kỹ rồi."

Sau khi mẹ tôi mất, mong muốn lớn nhất của bố là thấy tôi lập gia đình.

Nếu phải tìm một người khiến ông ấy yên tâm, Tần Dã chính là lựa chọn tốt nhất.

Nhưng mà...

"Chú ơi, cháu muốn kết hôn với chú là vì bố cháu. Nếu chú thấy thế không công bằng, chúng ta không cần kết hôn đâu."

Tần Dã khẽ cười: "Thành thật thế, không sợ tôi bỏ chạy à?"

"Chú có thể thay đổi ý định."

Tần Dã nắm tay tôi dắt ra ngoài: "Đi thôi, cục dân chính chưa đóng cửa."

Tôi ngoái lại nhìn bố: "Chúng ta đi ngay bây giờ ư? Nhưng bố cháu một mình ở đây..."

"Trợ lý của ông ấy sắp tới rồi."

Tôi vẫn còn do dự.

Tần Dã lại rảo bước nhanh hơn: "Muốn ông ấy tỉnh dậy sớm, thì hãy sớm đem giấy kết hôn tới trước mặt ông ấy đi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất