Sự Giúp Đỡ Chí Mạng

Chương 5

13/09/2024 10:35

5.

Ngày hôm sau, Trình Dã thực hiện sự theo đuổi quyết liệt đối với tôi.

Buổi sáng mang cho tôi bánh mì và sữa bò.

Cúp học giữa giờ để m/ua trà sữa cho tôi.

Thậm chí ở trước mặt mọi người, biến ra một bó hoa hồng lớn, quỳ một chân xuống đất:

"Giang Sở, ông đây đã yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên, làm bạn gái của tôi đi!"

Tôi giả vờ ngạc nhiên, che miệng lại, chỉ chỉ vào camera.

Trình Dã có hành vi tồi tệ, chủ nhiệm bắt làm ví dụ điển hình chỉ trích trên bục giảng.

"Alo alo!"

Trình Dã cầm lấy micro, sau khi thử âm xong liền nói một cách tràn đầy năng lượng:

"Giang Sở! Ông đây chính là yêu em! Dù có bị ph/ạt cũng yêu em!"

"Mau! Nhanh! C/ắt điện cho tôi!"

Chủ nhiệm giáo dục đ/è lấy Trình Dã, mặt đỏ bừng vì tức gi/ận.

Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi.

"Ồ~ồ~"

Không mang ý tốt mà ồ lên.

Tôi cúi đầu, cười lạnh trong lòng.

Kiếp trước Trình Dã đã nói với mọi người khắp nơi rằng tôi là con chó lấy lòng bám theo hắn, lần này tôi để hắn làm con chó bám đuôi làm cho đủ.

Tan học, Thẩm Ngọc tới an ủi tôi.

“Sở Sở, cậu đừng buồn quá.”

Ngoài mặt là đang an ủi tôi nhưng thực chất lời nói đều chỉ là lời đang cố gắng thúc đẩy tôi ở bên Trình Dã.

"Tôi thấy Trình Dã thật sự rất thích cậu, hơn nữa cậu ấy còn đứng thứ nhất trong bảng nam khôi của trường nữa!"

Vừa nói, Thẩm Ngọc vừa ngượng ngùng chớp chớp mắt nhìn tôi:

"Sở Sở, thanh xuân của cậu thật đặc sắc."

Đặc sắc sao?

Nhưng tôi chỉ muốn bình bình yên yên mà thi vào đại học, vào một trường đại học tốt, tìm được một công việc tốt, khiến cho cuộc sống của bố mẹ tôi hạnh phúc hơn một chút.

Trình Dã bị đình chỉ học một tuần để kiểm điểm.

Sau khi trở về, vẫn lì lợm đeo bám tôi.

Trong trận đấu bóng rổ giữa lớp chúng tôi với các lớp khác, hắn ném vào trái ba điểm, chắc chắn sẽ gọi tôi:

"Giang Sở, ông đây đẹp trai không?"

Nếu như không có trải nghiệm đ/au đớn ở kiếp trước, thì có lẽ tôi đã sớm rơi vào bẫy của chúng từ lâu rồi.

Nhưng bây giờ, đầu tôi cũng không ngẩng, trong phần điền vào chỗ trống trên tờ báo tiếng Anh tôi đã điền chữ A.

Cả trường đều biết Trình Dã là con chó bám đuôi của tôi.

Kết quả cuộc thi hằng tháng tháng thứ hai đã có, điểm của tôi không hề giảm mà còn tăng lên, vượt hẳn người đứng thứ hai 30 điểm.

Ngược lại Thẩm Ngọc, quá lo lắng chuyện của tôi và Trình Dã nên đã tụt xuống vị trí thứ tư.

Trình Dã bọn họ nhận thấy nhu không được nên đã thay đổi chiến lược.

Sau giờ học tối hôm đó, tôi bị mấy bé nhỏ du côn chặn đường.

“Túi ni-long hãng nào mà giả vờ* hay thế?”

*装:Từ đa nghĩa, vừa có nghĩa là chứa/đựng vừa có nghĩa là giả vờ, ở đây đang kiểu nói khịa.

"Anh Dã của chúng tôi nhìn trúng cậu là may mắn của cậu, cậu còn ra vẻ cái gì?"

Mắt thấy cái t/át của nhỏ c/ôn đ/ồ sắp giáng xuống.

Trình Dã hai tay đút vào túi, thản nhiên bước tới.

"Giang Sở, kiên nhẫn của ông đây có hạn, hỏi lại lần nữa, cậu có hẹn hò với tôi không?"

"Được thôi, nhưng có một điều kiện."

Dưới mái tóc rối bù, đôi mắt Trình Dã sáng lên: “Cái gì?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K