Tựa Phương Trời Mọc

Chương 10

30/09/2024 17:50

Th/uốc của Lục Y quả nhiên công hiệu, chỉ một đêm đó thôi mà ta đã mang th/ai.

Sau khi mang th/ai, ta cho gọi Hương Nguyệt đến nói chuyện: “Bây giờ ta đang mang th/ai, nếu như Hàm Liên lại được phu quân sủng ái, ta đã là chính thất rồi, dù sao cũng không ảnh hưởng gì, thế nhưng muội sẽ ra sao?”

“Dù sao muội cũng đã là người trong cuộc, thân bất do kỷ, không muốn tranh thì cũng không thể được.”

“Có con trai nối dõi, cũng là chuyện tốt, cho dù là con gái cũng được!”

Cô ta ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo long lanh như nước mặt hồ, rồi dập đầu một cái: “Muội hiểu rồi, phu nhân.”

Sở Vân Hành dạo này hạ triều là liền trở về nhà, mỗi ngày đều đem rất nhiều quà về tặng cho ta.

Hắn ta rất thích áp tai vào bụng ta mà nghe tiếng con đạp.

Ta cười rồi hỏi hắn ta: “Nay thiếp đang mang th/ai, không thể hầu hạ chàng, sao chàng không qua chỗ của Hương Nguyệt?”

Hắn ta có chút không vui: “Những người vợ khác đều tìm cách để phu quân ở lại, chỉ có nàng là muốn đuổi ta đi cho lẹ là sao?”

Ta bật cười: “Thiếp không muốn làm phụ nữ hay gh/en t/uông.”

Hắn ta hừ một tiếng: “Phu nhân của Trương Ngự sử cầm d/ao kề cổ ép ông ta phải đuổi thiếp thất đi! Bà ta quả là người vợ tốt.”

Lúc này ta không nhịn được mà bật cười, th/ần ki/nh hắn có vấn đề rồi.

“Chàng thấy như thế là người vợ tốt sao?”

“Đúng vậy, vợ ông ta yêu ông ta thì mới làm như vậy chứ!”

“Thế bây giờ nếu như thiếp đuổi Hàm Liên đi thì sao?” Đây là lần đầu tiên ta thẳng thắn đề cập chuyện của Hàm Liên với hắn ta.

Ta nhìn vào mắt hắn ta, chuẩn bị nhìn sự do dự và khó xử trên khuôn mặt hắn, ai mà ngờ, hắn ta vui vẻ nhìn ta:

“Ta định cho nàng ta quay về quê ở Lăng Thành, nàng ta cũng chưa từng dâng nàng chén trà thiếp thất, nàng ta cũng không được coi là thiếp thất của ta. Nàng ta từng c/ứu mạng ta, ta sẽ chuẩn bị cho nàng ta nhiều của hồi môn, để nàng ta có thể gả cho người khác.”

Khóe môi ta mỉm cười cho có, chứ trong mắt ta không có chút gì vui: “Cô ta từng mang th/ai cho chàng, tên đàn ông nào dám cưới cô ta?”

“Ta có một căn nhà ở Lăng Thành, có thể đưa nàng ta đến đó dưỡng lão, nếu như nàng ta không muốn lấy ai, thì cũng có thể ở đó dưỡng già, chỉ cần nàng ta không xuất hiện trước mặt ta với nàng là được.”

Ta c/âm lặng không nói nên lời: “Cũng được.”

Hắn ta nắm tay ta, mắt rạng rỡ nở nụ cười: “Ta chuẩn bị cho Hương Nguyệt đi cùng nàng ta, sau này trong phủ chỉ có hai người chúng ta, A D/ao, ta chỉ cần có nàng là đủ.”

“Trước đây ta đã làm nhiều chuyện có lỗi với nàng, từ đây về sau ta sẽ bù đắp từng chút một cho nàng.”

Hướng hắn không thấy mặt ta, ta nhíu ch/ặt lông mày.

N/ão hắn ta thật sự có vấn đề rồi.

Hắn ta cũng không hiểu gì về con người của Hàm Liên.

Cô ta sao mà có thể dễ dàng rời khỏi đây?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7