Khóa cửa xong, anh nhìn tôi như thể muốn dùng ánh mắt l/ột sạch từng lớp một.
“Em đang trốn tôi?”
Giọng tôi run run:
“Không có.”
Giọng anh dịu xuống:
“Bảo bối, tôi sẽ đợi em. Trước khi em chấp nhận tôi, tôi sẽ không mạo phạm.”
Tôi đỏ mặt:
“Cầm đồ lót của em… như vậy còn chưa tính là mạo phạm sao?”
Tạ Chi Hành cúi mắt, nâng mặt tôi lên:
“Coi như phần thưởng cho việc tôi nhịn lâu như vậy đi. Bảo bối, em cũng phải cho tôi chút hi vọng chứ, không tôi nghẹn ch*t mất.”
“Mặt dày.”
Trong gương phản chiếu, cả người tôi đỏ bừng như tôm luộc.
Tạ Chi Hành còn định nhân cơ hội ôm tôi, nhưng bị tôi đuổi thẳng ra ngoài.
Tay chân luống cuống thay quần xong, đã sáu giờ.
Từ bếp vọng lại tiếng d/ao thớt.
Tôi tò mò ló đầu ra, chỉ thấy học trưởng mặc tạp dề, đang nấu ăn.
Tim tôi như bị chọc trúng chỗ mềm nhất, tê tê, ngứa ngứa.
Cho đến khi tiếng màn trập vang lên, tôi mới gi/ật mình nhận ra mình vừa làm gì.
Tôi… lén chụp ảnh Tạ Chi Hành.
Nghe tiếng động, anh quay đầu nhìn về phía phòng khách.
“Chưa xin phép đã lén chụp tôi, tôi phải thu lãi đấy.”
Tôi không nói gì, mở tấm ảnh vừa chụp ra, do dự hồi lâu… cuối cùng vẫn không nỡ xóa.
Rất nhanh, Tạ Chi Hành làm xong hai món một canh.
Muốn giữ được trái tim một người, trước hết phải giữ được dạ dày của người đó.
Câu này quả nhiên không sai.
Tôi ăn liền ba bát cơm lớn.
Bụng sắp căng n/ổ tung rồi.
Tôi nằm dài trên sofa, chờ anh thu dọn bát đĩa cho vào máy rửa.
Dọn dẹp xong, anh tháo tạp dề, sải đôi chân dài bước về phía tôi.
Tạ Chi Hành như hổ đói vồ mồi, ôm tôi vào lòng.
Tôi u oán nhắc nhở:
“Ai vừa nói sẽ không mạo phạm?”
Người phía sau luồn tay từ vạt áo tôi lên bụng:
“Lén chụp tôi, lại ăn ba bát cơm của tôi. Cái này không tính là mạo phạm, vậy tôi thu lãi nhé.”
Bị anh “thu lãi” suốt hai tiếng đồng hồ, cuối cùng anh mới chịu đưa tôi về dưới lầu ký túc xá.
Tôi không kìm được niềm vui rộn ràng trong lòng, bước chân nhẹ tênh lên lầu.
Đến khúc cua cầu thang, tôi vô tình đụng phải một người.
“Xin lỗi.”
Tôi tiếp tục đi lên, nhưng bị kéo tay lại.
Đang thắc mắc thì giọng Lâm Kế Bắc vang lên:
“Bây giờ đến chào hỏi cũng không muốn nữa sao?”
Tôi gi/ật tay ra:
“Chào cậu.”
Dường như hai chữ ấy khiến cậu ta tổn thương.
“Cậu nghĩ Tạ Chi Hành thật sự thích cậu sao? Anh ta chẳng qua chưa từng thử, chỉ tò mò thôi.”
Lại là kiểu đó.
Luôn dùng lời khó nghe để đ/âm vào tôi.
“Thì sao? Cậu nói vậy là có ý gì? Lâm Kế Bắc, đừng nói với tôi là cậu thích tôi rồi đấy.”
Cậu ta cắn môi, như đang suy nghĩ, không nói thêm gì.
“Không thích thì tốt. Tạm biệt.”
Chút khúc mắc đó không đủ làm ảnh hưởng tâm trạng tôi.
Tôi nhanh chóng điều chỉnh lại, ngồi trên ghế lướt diễn đàn thì nhận được tin nhắn từ bạn thân từ nhỏ.
Cậu ta gửi thẳng cho tôi một địa chỉ, hẹn cuối tuần cùng ăn cơm.
9
Rất nhanh đã đến ngày hẹn.
Tôi vừa tới nơi, bạn thân đã đứng đợi ở cửa.
Không nói hai lời, cậu ta kéo tôi vào trong.
Bước vào rồi tôi mới thấy có gì đó không đúng.
Chỗ này… đâu giống nhà hàng bình thường.
“Chúng ta không phải đến ăn cơm sao?”
Cậu ta cười:
“Ăn gì cơm? Cậu ki/ếm được đàn ông trước đã.”
Tôi: “?”
Tôi bị kéo vào một phòng bao lớn.
Bên trong có vài gương mặt quen thuộc, có mấy người hình như cùng khóa với Tạ Chi Hành.
Dù là bị ép đến, nhưng sao tôi lại có cảm giác như mình đang ngoại tình thế này.