Trong cơn mơ màng, tôi tỉnh dậy nhìn quanh — một nơi vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Đây là đâu?

Bên tai chợt vang lên một giọng nói dịu dàng:

“Em tỉnh rồi à?”

…Lục Tiêu? Sao anh ta lại ở đây?

Chẳng phải tôi đang ở nước ngoài sao?

Tôi định mở miệng hỏi, nhưng chẳng phát ra được lời nào — chỉ có mấy tiếng "meo... meo? MEOW!" vang lên rõ mồn một.

Tôi ch*t sững, bối rối cực độ.

Phải mất một lúc lâu, tôi mới miễn cưỡng chấp nhận một sự thật tàn khốc:

Rằng tôi đã biến thành một con mèo.

Lục Tiêu nhẹ nhàng bế tôi lên, chậm rãi vuốt ve bộ lông của tôi.

Cơ thể anh ta áp sát vào người tôi, phía sau truyền đến cảm giác ấm áp kì lạ...

Tôi lập tức đỏ bừng cả mặt.

Cơ bụng kia... đúng là không tập vô ích, quá đỉnh luôn.

Cuộc đời này... đến đây là mãn nguyện rồi!

Lục Tiêu đúng kiểu: nhìn qua thì tưởng mảnh mai thư sinh, đến lúc cởi ra mới biết là từng múi trên cơ thể anh ta đều gợi cảm ch*t người.

Bình thường, chỉ nhìn qua lớp áo, tôi còn tưởng anh ta là dạng “hơi yếu đuối”, ai ngờ “kẻ yếu” lại là tôi!

Lục Tiêu nhìn tôi, ánh mắt nghi hoặc, nói:

“Sao mặt đỏ vậy? Bị sốt sao?”

Theo bản năng, tôi vội quay mặt đi. Nhưng chỉ vài giây sau, tôi đã nhanh chóng trấn tĩnh lại.

Thứ mà trước đây tôi không có được — bây giờ, tôi sẽ từng chút, từng chút một... lấy lại hết.

"Lục Tiêu là người có tiền, hắn còn cực kỳ quan tâm đến tôi, thuê hẳn chuyên gia về chỉ để chăm sóc và quản lý chế độ ăn uống cho “mèo cưng” là tôi.

Thậm chí, Lục Tiêu còn dành riêng cho tôi một căn phòng. Dù lần nào anh ta cũng ngang nhiên ôm tôi về ngủ cùng, trên giường của anh ta.

Quả thật …

Cuộc sống như thế này, chẳng phải còn sướng hơn hồi tôi ở nước ngoài sao?

Đúng là đời vô thường — à không, mèo sinh vô thường — kiểu “ruột to cuốn ruột bé”, nói sao nhỉ... bất ngờ dễ sợ!

Trước đây tôi không có để ý, nhưng gần đây tôi phát hiện… trên người Lục Tiêu có mùi hương hoa bưởi nhè nhẹ, thơm lắm — mà lại dễ khiến người ta buồn ngủ cực kỳ.

Mỗi tối, anh ta đều ôm tôi ngủ, còn tôi thì luôn nghĩ:

“Chờ anh ta ngủ rồi, tôi sẽ lén chuồn đi. Dù sao, nơi này tốt đến mấy cũng không phải là nhà của tôi.”

Nhưng cái mùi hương dịu nhẹ ấy… cứ như có m/a lực. Nó khiến tôi thấy bình yên, thấy an toàn đến lạ.

Đêm nào tôi cũng tự nhủ:

"Giang Hà! Lần này nhất định không được ngủ! Biết chưa?"

…..Nhưng lần nào, tôi cũng ngủ say như heo.

Trong mắt tôi, Lục Tiêu luôn là kiểu người thoát tục, thanh tịnh, không dính khói lửa nhân gian, chẳng màng d/ục v/ọng.

Một “Phật tử sống” chính hiệu.

Cho đến khi tôi biến thành mèo... tôi mới nhận ra bộ mặt thật của anh ta — hóa ra Lục Tiêu cũng chỉ là một người đàn ông bình thường như bao đàn ông khác!

Hôm ấy, Lục Tiêu không đến công ty, mà ở nhà cả ngày — hay nói chính x/ác hơn là ở lỳ trong phòng của anh ta.

Tôi buồn chán chẳng có việc gì làm, liền lén lút lại gần, định xem anh đang làm gì.

Kết quả... vừa liếc vào trong phòng, tôi suýt nữa thì... té xỉu!

Tôi tận mắt nhìn thấy Lục Tiêu đang làm cái chuyện... mà đàn ông nào cũng sẽ có lúc làm.

Khoảnh khắc ấy, hình tượng "cao cao tại thượng" của Lục Tiêu trong lòng tôi hoàn toàn sụp đổ.

Bấy lâu nay Lục Tiêu như một đoá hoa cao lãnh, khiến người ta chỉ dám đứng nhìn từ xa, dù có mơ cũng không dám chạm tới.

Tôi từng nghĩ — một người như anh ta chắc chẳng hứng thú gì với mấy chuyện "trần tục" đó.

Vậy mà giờ đây, giữa ban ngày ban mặt, lại nằm trong phòng… khẽ rên rỉ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0