[BL] Trâu Già Gặm Cỏ Non

Chương 1

08/10/2025 20:30

“Chào…chào chú…”

Thằng bé nhỏ xíu, đứng chưa đến eo Thẩm Yến. Đôi mắt to tròn của nó nhìn anh chăm chú, môi mím lại, khoé môi trệ xuống, nước mắt đảo quanh vành mắt chực chờ muốn tuôn ra.

“Tần Dã à?” Thẩm Yến bễ nghễ từ trên cao nhìn xuống, hai tay đút túi quần, cái kính đen gài bên ng/ực áo, trên cánh tay là hình xăm đầu lâu dữ tợn, giọng nam tính trầm đục hỏi thằng nhỏ “Mấy tuổi rồi?”

Thằng bé ngơ ngác nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt, nó sợ đến mức r/un r/ẩy, há mồm ra không thốt được chữ nào. Nước mắt tí tách rơi xuống, thằng bé oà lên khóc nức nở.

Thẩm Yến: “…???”

Anh còn chưa động đến sợi tóc của nó mà nó đã khóc rồi.

“Nín.” Sắc mặt Thẩm Yến trở nên tồi tệ, khí thế đe doạ “Ta đã làm gì mi đâu mà khóc. Nín ngay!”

Thằng nhỏ sụt sùi, nấc nghẹn, hai má phình ra, mặt đỏ au.

Thẩm Yến cũng nghẹn, phải hít sâu một hơi để bình tĩnh, lạnh giọng thông báo:

“Từ mai mi sẽ sống cùng chú, chuyển đến căn nhà này ở, toàn bộ cuộc sống của mi hiện giờ sẽ do chú quản lí, nghe rõ chưa?”

“Vâng, vâng ạ…huhuhu…” Tần Dã nức nở.

Hết cách, Thẩm Yến rút chùm kẹo mút từ túi áo, mất kiên nhẫn bóc vỏ một cây kẹo dâu rồi nhét thẳng vào cái mồm nhỏ đang há ra kia, thành công khiến Tần Dã nín khóc.

“Nhưng mà chú… chú ơi…” Tần Dã ngậm kẹo mút, bàn tay nhỏ với lên nắm lấy ngón tay út của Thẩm Yến, lúng búng hỏi “Ba mẹ cháu đ...đâu ạ?”

Thẩm Yến khẽ cau mày, định hung dữ nạt cho nó một trận nhưng lại thôi, thở dài, bàn tay đặt lên đầu nó xoa xoa, không đáp, ánh mắt nhìn về xa xăm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Có Con Với Thằng Bạn Thân

Chương 13
Cùng thằng bạn thân chí cốt xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa bọn tôi… lại trở thành hai người cha đo/ản mệ/nh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính, thì mới có thể quay về th/ế gi/ới th/ự/c. Bạn thân vỗ vai an ủi tôi: “Không sao đâu, cậu cứ nhắm mắt lại, nằm lên giường là được rồi.” Được cái quỷ ấy! Dựa vào cái gì mà cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng trai thẳng như tôi lại còn phải… sinh con?! Bị ép đến đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn sinh ra nam chính. Thuận lợi trở về thế giới hiện thực, tôi còn chưa kịp phản ứng gì, thì cậu bạn thân đã bắt đầu thở dài thườn thượt. Tôi đành an ủi cậu ta: “Không sao đâu, dù có sinh con rồi, chúng ta vẫn là anh em tốt mà!” Cậu ấy nhìn tôi, muốn nói lại thôi. Không khí đang trở nên quái dị thì hệ thống đột nhiên thông báo — con trai của chúng tôi đã tìm đến rồi. “Chủ nhân, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại đã gần như ph/á h/ủy cả th/ế gi/ới đó rồi! Vì vậy chúng tôi chỉ có thể đưa cậu bé đến tìm hai người!” Tôi nhìn đứa nhóc trước mặt — nước mũi bong bóng, ôm chặt con gấu bông, khóc đến nấc lên — chỉ tầm năm tuổi. …Là nó á? Ph/á hủ/y thế giới????
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
10