Bà Đỡ

Chương 8

04/06/2025 11:40

Bên cạnh là ông lão đang giúp làm nhang đèn, tay xách con gà trống mà tôi đã ôm hai ngày nay, mặt mày tái mét. Con gà trống cổ rũ xuống, chân co quắp cứng đờ, đôi cánh bị vặn ngược ra sau lưng thắt thành nút. Đặc biệt là móng chân gà, từng đ/ốt đều bị bẻ ngược lên trông y hệt bàn tay bà nội lúc lâm chung.

Nhưng con gà này khi tôi ôm trong lòng vẫn còn sống cơ mà? Sao đột nhiên ch*t ngay được? Lại còn trong linh đường, trước mặt bao nhiêu người như thế?

"Sư phụ?" Đạo trưởng Hồ hình như cũng kinh hãi, ra hiệu cho người khác ghì ch/ặt tôi. Gã tiến về phía lão đạo trưởng: "Người có sao không?"

Vừa hỏi, tay anh ta đã nắm lấy chiếc chuông đồng bên cạnh. Lão đạo trưởng đang chăm chú nhìn qu/an t/ài chậm rãi ngẩng đầu về phía tôi, khóe miệng giãn ra từ từ, nhe cả lợi ra. Trong miệng ông ta cất lời đồng d/ao vui vẻ y như mấy đứa bé gái nãy: "Qua cầu qua cầu, bé ơi qua cầu..."

"Sư phụ!" Mặt đạo trưởng Hồ biến sắc, lập tức vung chuông đồng định đ/ập vào sau ót lão đạo trưởng. Nhưng lão đạo trưởng đột ngột xoay người, đ/âm thanh ki/ếm gỗ đào thẳng vào miệng mình rồi húc mạnh vào qu/an t/ài.

Đạo trưởng Hồ vội với tay kéo lại, chỉ nghe "rắc" một tiếng. Một đoạn ki/ếm gỗ đào xuyên thủng từ gáy lão đạo trưởng. Tôi cảm thấy qu/an t/ài rung lên, vội nép người sang xem. Thân thể lão đạo trưởng cong như cánh cung, đỉnh đầu miết vào qu/an t/ài trượt dần xuống. Thanh ki/ếm gỗ đào đỡ lấy lực xuyên qua gáy, càng lúc càng lộ ra nhiều hơn.

Cả người ông ta như cành liễu g/ãy đôi, chân đạp đất, đầu ngửa ra sau dựa vào qu/an t/ài, thân hình cong cứng đơ bất động!

Biến cố xảy ra quá nhanh, đạo trưởng Hồ tái mặt, chuông đồng rơi "ầm" xuống đất, toàn thân run bần bật. Ông lão lo nhang đèn hét lớn: "Kéo đi ngay, qu/an t/ài hung không được thấy m/áu! Mau lên!"

Đạo trưởng Hồ như tỉnh cơn mê, vội cởi đạo bào quấn quanh cổ lão đạo trưởng, thắt nút che vết thương. Xoay người lật đạo bào, lưng anh ta đeo x/ác ch*t bước vội ra ngoài. Đi được vài bước còn quay lại nói với tôi: "Coi như chúng tôi c/ầu x/in cô đấy Khổng Vũ Miên, dù có ch*t cô cũng phải nằm rạp trên qu/an t/ài này!"

Lúc này x/ác lão đạo trưởng bị đeo ngược, khuôn mặt ngửa lên đối diện tôi. Chuôi ki/ếm gỗ đào nhô ra ngoài mép, nong miệng ông ta tròn xoe như đang cười toe toét.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Thê Tạo Súc

Chương 6
“Sao có thể chán được, làm sao mà chán cho nổi.” Bố tôi, người đã ngoài 50 tuổi, mỗi ngày đều không chút kiêng dè người ngoài mà nói với mẹ tôi như vậy. Những lúc tình cảm nồng cháy, ông cứ thế ôm chầm lấy mẹ rồi vào phòng. Anh chị em chúng tôi nghe những âm thanh phát ra từ trong phòng cũng đã quá quen thuộc, cứ thế bình thản tiếp tục ăn cơm. Những lúc như thế, người tự hào nhất không ai khác chính là bà nội. Mẹ tôi là nàng dâu mà bà đã bỏ ra chưa đầy 1 ngàn đồng để mua về. Trong mười dặm tám thôn, không tìm đâu ra người phụ nữ nào xinh đẹp, thanh tú hơn mẹ tôi, đàn ông chỉ cần liếc nhìn thêm một cái là chân tay đã nhũn ra. Mỗi lần mẹ ra ngoài, không biết đã khiến bao nhiêu gã đàn ông phải tơ tưởng. Thế nhưng một người phụ nữ như vậy, sau khi bị mua về lại chẳng khóc lóc, chẳng ầm ĩ, một lòng một dạ đối tốt với người bố bị thọt chân lại còn đầy sẹo rỗ của tôi. Ban ngày ban mặt mà còn ân ái chưa đủ, từ trong khe núi, bờ sông cho đến ngoài đồng ruộng, không biết bao nhiêu người trong thôn đã từng bắt gặp cảnh đó. Bảy anh chị em chúng tôi cũng chính là được sinh ra như vậy. Thế nhưng mẹ lại chẳng hề yêu thương những đứa trẻ khỏe mạnh khác, mà chỉ một mực cưng chiều mỗi mình tôi. Mà tôi thì bẩm sinh đã thiếu mất một cánh tay, lại còn bị hở hàm ếch, tệ hại hơn nữa là... tôi còn là người không có cơ quan sinh dục nữ.
Hiện đại
Linh Dị
Linh Dị
1
Chồn Zibelin Chương 8