4.

Tôi cho phép mình đ/au khổ trong một tuần.

Sau một tuần, tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.

Nếu là Tống Sương của tuổi hai mươi thì khi gặp phải sự phản bội thì có lẽ tôi đã khóc đến tê tâm liệt phổi, có lẽ sẽ có một cuộc chiến sống còn với kẻ phản bội.

Nhưng Tống Sương của ba mươi tuổi thì không thể như vậy.

Tôi còn phải chăm sóc ba mẹ, còn phải hoàn thành công việc của mình.

Quan trọng nhất là tôi còn có Mãn Mãn.

Dù bản thân đã sụp đổ đến mức muốn phát đi/ên nhưng ngày hôm sau khi đối mặt với Mãn Mãn, tôi vẫn phải nở một nụ cười hạnh phúc nhất.

Tôi đã m/ua một chiếc camera mini trên mạng và lắp vào xe của Lục Dự Vi.

Về chuyện ngoại tình này, trừ khi bắt quả tang tại chỗ.

Nếu không thì đàn ông sẽ dùng cách biện minh cho mình, vì dụ như anh và cô ta chỉ đang thảo luận về lý tưởng chung.

Mà tôi nghĩ…

ít nhất tôi cũng phải biết người phụ nữ có thể khiến Lục Dự Vi ngoại tình là người như thế nào.

Sau chuyện Mãn Mãn bệ/nh đến nhập viện, Lục Dự Vi gần như đã dồn toàn bộ tâm sức vào gia đình.

Cho đến bữa tối thì anh ta nhận được một cuộc gọi.

Lúc đó anh ta đang cho Mãn Mãn ăn dặm.

Khi nhìn thấy màn hình hiển thị cuộc gọi, sắc mặt anh ta hơi thay đổi, sau đó tắt máy ngay lập tức.

Nhạc chuông vẫn không ngừng vang lên.

Tôi cầm lấy bát thức ăn từ tay anh ta rồi thúc giục: "Có thể là công ty có việc gấp, anh mau nhận máy đi."

Lục Dự Vi tự nhiên nhận điện thoại rồi đi ra ban công.

Chẳng bao lâu sau, anh ta bước vào.

Miệng anh ta liên tục phàn nàn: "Mấy việc nhỏ mà cũng làm không xong, các anh có tác dụng gì!"

Kết thúc cuộc gọi.

Lục Dự Vi hơi áy náy nhìn tôi rồi nói: "Bà xã, có một dự án của công ty gặp vấn đề, anh phải quay lại xem sao."

Hôm nay là cuối tuần.

Lục Dự Vi chưa bao giờ khuyến khích làm thêm vào cuối tuần.

"Tại sao phải là anh đi?"

"Nhân viên làm việc quá cẩu thả, anh không yên tâm, đây là một dự án lớn, làm xong dự án này anh sẽ m/ua cho em căn biệt thự em thích, rồi đưa ba mẹ em đến sống ở đó."

"Được rồi, công việc quan trọng nên anh đi đi, lái xe cẩn thận."

Tôi ôm Mãn Mãn, mỉm cười tiễn Lục Dự Vi ra cửa.

"Con gái ngoan, đừng quấy mẹ nhé, ba sẽ về sớm.”

Khi cửa thang máy đóng lại, tôi thu lại nụ cười.

Tôi giao Mãn Mãn cho cô giúp việc rồi quay lại phòng, mở màn hình giám sát.

Lục Dự Vi lên xe.

Anh ta lấy chai nước hoa thường dùng ra xịt hai lần.

Xe chạy về phía Nam.

Dừng lại ở một ngã tư.

Một cô gái mặc váy ngắn ren màu đen bước lên xe.

Chỉ vừa ngồi xuống ghế thì cả hai đã hôn nhau cuồ/ng nhiệt.

Tôi chăm chú nhìn vào màn hình.

Phải mất năm phút, Lục Dự Vi mới miễn cưỡng rời khỏi cô gái đó.

Anh ta âu yếm nói: "Em gan quá rồi đấy, không phải anh nói là đừng gọi điện khi anh ở nhà sao?"

Cô gái quay mặt lại, khuôn mặt xinh xắn đỏ bừng, cô ta thở hổ/n h/ển nói: "Hứ, chỉ là em quá nhớ anh thôi mà."

"Mụ già đó cũng thật là, chỉ biết dùng con cái để ràng buộc anh, như thể chỉ có cô ta mới sinh con cho anh được vậy."

Cô ta chu môi, giọng nói cay đ/ộc này nghe rất quen.

Trong tích tắc, tôi chợt nhận ra.

Cô gái này, tôi biết là ai rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm