Hai năm sau đó, tôi vẫn không hiểu rốt cuộc tình cảm của mình dành cho Tạ Trình là gì.
Rõ ràng anh chỉ là một người rất bình thường.
Một người thợ sửa xe từng làm việc ở tiệm của cha tôi, xuất hiện trong tuổi thơ tôi vài năm rồi lại rời đi như bao người khác.
Ngoài kia có biết bao nhiêu người giống anh, vậy mà tôi lại cố chấp nhớ mãi một bóng lưng đã biến mất từ lâu.
Tôi không hiểu nổi.
Đối với bạn bè cũ hay những người từng bước qua cuộc đời mình, tôi đều có thể thoải mái nói lời tạm biệt. Chỉ riêng Tạ Trình là khác.
Càng trưởng thành, tôi càng thường xuyên nhớ đến anh.
Nhất là vào những đêm mưa.
Tiếng nước rơi ngoài cửa sổ lặp đi lặp lại trong bóng tối yên tĩnh, ánh đèn đường hắt qua rèm cửa tạo thành từng vệt sáng nhòe mờ trên sàn nhà, còn tôi thì nằm thao thức đến tận khuya.
Rồi anh bắt đầu xuất hiện trong giấc mơ của tôi.
Ban đầu chỉ là những ký ức rất bình thường.
Là chiếc xe đạp cũ chạy qua con phố quen thuộc.
Là vạt áo của anh bị gió thổi bay phía trước mặt tôi.
Là những buổi sinh nhật có anh đứng bên cạnh, bất lực nhìn tôi làm nũng đòi quà.
Có cả hình ảnh tôi nằm bò trong tiệm sửa xe giữa mùi xăng dầu quen thuộc, còn Tạ Trình vừa sửa xe vừa cười bảo tôi đừng nghịch nữa.
Những giấc mơ ấy lặp đi lặp lại.
Cho đến một ngày, tất cả bắt đầu thay đổi.
Tôi mơ thấy anh rời đi hết lần này đến lần khác.
Mơ thấy mình chạy mãi trong những con hẻm dài tối tăm nhưng vẫn không thể đuổi kịp bóng lưng anh.
Mơ thấy Tạ Trình quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt bất lực rồi biến mất giữa dòng người đông đúc.
Tôi bị những giấc mơ ấy giày vò suốt một thời gian dài.
Những biểu cảm của anh chồng chéo lên nhau trong ký ức tôi.
Có khi anh cười rất dịu dàng, có lúc lại trầm mặc buồn bã, cũng có lúc bất lực trước tính trẻ con của tôi.
Tất cả đều rõ ràng đến đ/áng s/ợ.
Cho đến một đêm nọ.
Tôi lại mơ thấy Tạ Trình.
Nhưng lần này khác hẳn trước đây.
Anh đứng rất gần tôi, gần đến mức tôi có thể nhìn thấy hàng mi hơi run và nghe được cả tiếng hít thở nặng nề đầy kìm nén của anh.
Trong mơ, tôi ôm ch/ặt lấy người ấy như thể chỉ cần buông tay một lần nữa, anh sẽ lại biến mất khỏi cuộc đời tôi.
Tôi nghe anh gọi tên mình.
Giọng nói trầm thấp ấy như đang kéo tôi chìm sâu hơn vào cơn mộng kéo dài vô tận.
Đến khi tỉnh dậy, trời đã gần sáng.
Ánh bình minh nhợt nhạt xuyên qua khe rèm, căn phòng yên tĩnh đến mức tôi chỉ còn nghe được tiếng tim mình đ/ập lo/ạn trong lồng ng/ực.
Tôi ngồi lặng rất lâu trên giường.
Cũng là lần đầu tiên trong đời, tôi không thể tiếp tục lừa dối bản thân nữa.
Tôi đã yêu Tạ Trình rồi.