Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương (Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt)

Chương 540: Nếu dạy các cậu tàn phế

05/03/2025 10:14

Beta: Quỳnh

“Đúng… Đúng… Đúng đúng… Hắn… Hắn… Nói… Hắn nói… Đúng!”

Ám Vệ cà lăm gật đầu liên tục, “Tôi… Tôi… Tôi muốn… Cạnh tranh… Cạnh tranh…. Đội… trưởng … Ám Vệ…..”

“Con bà nó… Hắn nói, hắn muốn tranh chức đội trưởng Ám Vệ, đây là nguyện vọng bấy lâu nay của hắn, hy vọng Diệp Oản Oản tiểu thư có thể thu hắn làm Đồ đệ, giúp hắn hoàn thành tâm nguyện!” Người vây xem nôn nóng một hơi nói ra luôn.

“Đúng… Đúng… Đúng đúng… Bọn họ… Họ… Họ nói… Đúng!” Ám Vệ cà lăm gật đầu liên tục,

“Oản… Oản Oản… Tiểu thư… Cầu…”

Trên trán Diệp Oản Oản xẹt qua một tia mồ hôi lạnh, “… Muốn làm đồ đệ của tôi sao? Các cậu hiểu lầm cái gì rồi phải không ”

Bao gồm Thập Nhất và Ám Vệ cà lăm cùng tất cả mọi người có mặt đều đồng loạt lắc đầu.

Hoàn toàn không có được không?

Lúc trước mới là hiểu lầm cô, bây giờ là thấy rõ rồi.

Sắc mặt Thập Nhất nghiêm túc mở miệng nói: “Oản Oản tiểu thư, chúng tôi đúng là nghiêm túc, tôi tập võ nhiều năm, đã tiến vào bình cảnh kỳ, từ đầu đến cuối không cách nào đột phá. Sức lĩnh ngộ chiêu thức của Oản tiểu thư thật sự là làm người ta kinh diễm, cho dù là mới vừa cùng ngài đá/nh mấy chiêu, cũng cho tôi được ích lợi không nhỏ. Nếu Oản Oản tiểu thư chịu thu nhận tôi, chỉ cần hơi hơi chỉ điểm một, hai, Thập Nhất cũng vô cùng cảm kích!”

Ám Vệ cà lăm biết rõ mình nói chuyện khó khăn, nhưng cũng may đội trưởng đã nói ra lời hắn muốn nói, vì vậy ở một bên không ngừng phụ họa gật đầu, “Tôi… Tôi cùng Thập Nhất đội trưởng giống nhau, cầu… Cầu… Cầu… Oản Oản tiểu thư… Thành… Tác thành! Tôi… tôi muốn trở nên mạnh mẽ!”

Diệp Oản Oản không rõ bắt đầu từ lúc nào mình đã trở thành thiên tài võ thuật tuyệt đỉnh còn khiến sư phụ cùng tiểu ám vệ bái mình làm sư, đầu óc cô lúc này hoàn toàn trống rỗng ngây ngốc đứng tại chỗ.

“Vấn đề là… Tôi thật không hiểu những thứ này a, nhận các cậu làm đồ đệ chả phải là dạy hư các cậu hay sao?” Diệp Oản Oản nhức đầu không thôi mà mở miệng.

Thập Nhất rũ con ngươi, sắc mặt hơi ảm đạm: “Oản Oản tiểu thư là gh/ét bỏ tôi tư chất quá kém sao? ”

Diệp Oản Oản: “…”

Cô chỉ là một người tay chân trói gà không ch/ặt làm sao có thể gh/ét hắn tư chất kém a! Ảo giác của hắn từ đâu tới đây?

Diệp Oản Oản cảm thấy quá hoang đường, tự nhiên không muốn đáp ứng, lại không chịu nổi hai người quấn lấy, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ nói, “Tôi có thể đáp ứng…”

Nghe thấy lời của Diệp Oản Oản, hai người vui mừng khôn xiết, đang muốn nói lời cảm kích lại thấy Diệp Oản Oản dừng lại.

Diệp Oản Oản nghiêm túc tiếp tục mở miệng nói, “Bất quá, nói trước, tôi chỉ là hiểu biết lơ mơ, thực sự không chắc có thể dạy các cậu cái gì, đây chính là các cậu buộc tôi, nếu dạy các cậu tàn phế, các cậu cũng không được đi cáo trạng ông chủ nha!”

“Sư phụ khiêm tốn!” Thần sắc Thập Nhất có chút kích động.

Đích thân cảm thụ qua sức chiến đấu của Diệp Oản Oản, nếu tin tưởng Diệp Oản Oản hiểu biết lơ mơ, đó mới là gặp q/uỷ.

“Oản Oản tiểu thư, chúng tôi… Chúng tôi cũng muốn bái sư…”

Bỗng nhiên, mấy tên Ám Vệ khác, mặt đầy ân cần, cũng hùng hục đi lên trước.

“Tốt rồi, các người muốn bái sư, cũng chờ khóa tranh đoạt thi đấu này kết thúc lại nói, sư phụ không dạy nữa.” Thập Nhất vội vàng nói.

Nghe tiếng, vài tên Ám Vệ bĩu môi, chỉ có thể bỏ qua, rối rít hối h/ận vừa rồi do dự mà bỏ qua cơ hội.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
3 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
12 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm