Cậu Chủ Đừng Ép, Tôi Yếu Lắm!

Chương 11

07/02/2025 14:43

Chu Bạch là người nhiệt tình ba phút, gi/ận cũng chỉ được ba phút.

Chưa qua mấy ngày, cậu ấy đã cầm vợt tennis tôi tặng, đòi cùng tôi đến trường.

Cậu ấy bảo muốn "quay lại thời học sinh" và thách đấu vài trận với nhà vô địch tennis tương lai.

Không từ chối được, tôi dẫn cậu ấy đến sân tennis của trường. Đúng như dự đoán, gặp ngay Trịnh Kỳ – bạn cùng ngành của tôi.

“Chu Bùi, ra đây luyện với tôi một chút.” Trịnh Kỳ nhìn thấy Chu Bạch thì nở nụ cười thân thiện: “Ai đây, đẹp trai nha.”

Tôi còn chưa kịp giới thiệu thì Chu Bạch đã tự nhiên chào hỏi:

“Tôi là em trai anh ấy, Chu Bạch. Anh tôi đã bị tôi đặt chỗ rồi, anh tìm người khác đi nhé.”

Trịnh Kỳ cũng thuộc dạng người cởi mở, hai người nói chuyện qua lại vài câu, rất hợp cạ.

Sau khi Trịnh Kỳ sang sân bên cạnh, mặt Chu Bạch thay đổi còn nhanh hơn lật sách. Cậu ấy trừng mắt, dùng vợt tennis chọc chọc tôi.

“Cái tên kia, sau này ít qua lại với anh ta đi.”

Một câu đầy khó hiểu. Tôi ngửi ra chút gì đó kỳ lạ.

“Tại sao?”

“Anh không nhận ra anh ta là gay à? Tôi cùng hệ với anh ta mà anh còn không nhìn ra, anh m/ù hả?”

Thì ra là mùi dấm chua nồng nặc.

“Gay thì sao? Người ta cũng đâu có thích tôi.”

Chu Bạch lôi một quả bóng từ giỏ xe ra, ném thẳng vào người tôi. “Anh đúng là bị m/ù mà! Em nói cho anh biết, cho dù em có ch*t, em cũng không cho phép anh ở bên người khác.”

Cậu ấy như sợ người khác không nghe thấy, Trịnh Kỳ ở sân bên liền cất tiếng trêu: “Chu Bùi, sao vẫn bị em trai cậu quản vậy?”

Tôi cầm vợt, nhìn Chu Bạch qua tấm lưới, giả vờ như cậu ấy đang ngồi tù.

Với tư cách một tay chơi nghiệp dư, kỹ thuật của Chu Bạch cũng khá, chỉ là động tác hơi tùy ý.

“Kiểm soát tốc độ, đừng hấp tấp bắt bóng.”

Tôi vừa dặn vừa phát một quả bóng qua, nhưng Chu Bạch không đỡ được.

Quả bóng bật vào lưới rào, lăn tới chân cậu ấy. Chu Bạch cúi người xuống nhặt bóng, không rõ là đang ôm lấy bụng hay ngựk.

Chưa kịp để tôi chạy lại thì cậu ấy đã đứng dậy, làm như không có chuyện gì: “Mệt rồi, không chơi nữa.”

Tôi bước tới gần. Chu Bạch trông có vẻ thật sự mệt, môi nhợt nhạt, những giọt mồ hôi lớn lăn dài trên quai hàm g/ầy gò của cậu ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0