Vô số lần cầu c/ứu, chẳng một ai tin tôi.

Kể cả chồng tôi, Cố Dĩ Thịnh.

Hắn là giáo sư vật lý đại học.

Ở lần tái sinh thứ 2, trong hoảng lo/ạn và tuyệt vọng, tôi đã gọi điện kể cho hắn nghe về trải nghiệm kỳ lạ của mình.

Hắn hỏi với giọng bông đùa: “Lần này em muốn viết truyện giả tưởng về thế giới song song hả?”

Để ki/ếm thêm thu nhập, tôi có nghề tay trái là viết tiểu thuyết trên mạng, thỉnh thoảng chia sẻ ý tưởng với hắn, khi hứng khởi còn đóng vai nhân vật để trêu đùa.

Tính hắn ôn hòa, kiên nhẫn, là người lắng nghe tuyệt vời.

Tôi nghẹn ngào nói: “Dĩ Thịnh, em thề không lừa anh, em đã ch*t 2 lần rồi, em sợ phải ch*t nữa!”

Hắn bật cười: “Không tồi, lần này diễn giống thật đấy.”

“Hôm nay anh bận tranh biện cả ngày, điện thoại tắt máy, tối về em diễn tiếp cho anh xem nhé.”

Lần nào tôi cũng chỉ kịp nói chuyện với hắn 2 phút, khi gọi lại thì điện thoại của hắn đã chuyển sang chế độ tắt ng/uồn.

Về sau, chìm đắm trong nỗi sợ cái ch*t và vật lộn sinh tồn, tôi vẫn không tìm được cách nào khiến hắn tin mình.

Đến lần tái sinh thứ 31, tôi nhận ra mình không thể phá vỡ vòng lặp, liền chủ động chọn cách ra đi ít đ/au đớn nhất, đúng 12 giờ trưa, tôi mở cửa sổ công ty lao xuống.

Không phải tôi không muốn sống tiếp, mà vì ch*t muộn hơn sẽ không còn kiểm soát được cách thức ch*t.

Cái cảm giác nơm nớp lo sợ không biết cái ch*t sẽ ập đến lúc nào còn kinh khủng hơn gấp bội!

Thế nên mỗi ngày từ 9 giờ sáng đến 12 giờ trưa, tôi có khoảng thời gian sống sót ngắn ngủi 3 tiếng đồng hồ.

Tôi lập bảng Excel ghi chép thời gian và phương thức ch*t của mỗi lần.

Phần lớn thời gian, tôi chẳng tiếp xúc với ai, chỉ lặng lẽ ngồi suy tư.

Lần tái sinh thứ 50, tôi chợt nảy ra câu hỏi: Tại sao phản ứng đầu tiên của Cố Dĩ Thịnh lại là nghĩ đến thế giới song song?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm