Thanh Sương Như Nguyệt

Chương 3 + 4

10/09/2024 11:17

3.

Khi tỉnh lại lần nữa, ta nhìn thấy khung cảnh quen thuộc trước mắt mình, ta bàng hoàng phát hiện mình đã trọng sinh rồi.

Mà lần trọng sinh này lại đúng vào ngày tổ chức tiệc ngắm hoa của phủ tướng quân.

Vì từ nhỏ đến lớn ta đều sống ở biên cương nên không quen thân với những quý nữ ở kinh thành, ta cũng không thể hòa nhập vào vòng tròn của họ.

Nên ta lén lẻn ra ngoài, tìm một góc vắng vẻ để hít thở không khí trong lành.

Tình cờ ta nhìn thấy phía trước, ở hành lang dưới mái hiên, thị nữ của nhị muội đang rắc một gói bột màu trắng vào trong ly rư/ợu rồi sau đó đưa đến chỗ của Thế tử của Phủ Trung Dũng Hầu.

Kiếp trước ta đã vội vàng đi tới ngăn cản thị nữ, rồi lệnh cho hạ nhân thay ly rư/ợu khác.

Ta không cố ý hại nhị muội.

Nhưng ta không thể trơ mắt nhìn muội ấy lầm đường lỡ bước được.

Hơn nữa, thanh danh của phủ tướng quân được xây dựng bằng xươ/ng m/áu của tổ phụ và các bá các thúc, bất cứ ai cũng không thể chà đạp nó được.

Ta đã lệnh cho tiểu nô c/âm đến.

Tiểu nô c/âm đó chính là người đã trải qua đêm xuân với nhị muội của ta ở kiếp trước.

Hắn ta là một thiếu niên mà ta đã c/ứu được trước đây, hắn ta không nói được, cũng không nhớ gì về quá khứ của mình.

Ta để hắn ta ở lại đây, lệnh cho hắn ta chăm sóc ngựa chiến.

Kiếp trước, sau khi mọi chuyện bại lộ, mọi người đều cho rằng đó là th/ủ đo/ạn của ta, nói ta cố ý dùng một mã nô để h/ủy ho/ại nhị muội.

Họ ứ/c hi*p một mã nô không biết nói, phụ thân không nói hai lời đã “đ/á/nh ch*t” hắn ta.

Nếu đã trọng sinh lần nữa thì ta nhất định sẽ không để ai tạt nước bẩn lên đầu mình, ta cũng sẽ bảo vệ tốt người bên cạnh mình.

4.

“Thanh Sương, xảy ra chuyện gì thế?”

Tiểu nô c/âm, à không, Lục Tịnh Xuyên lo lắng hỏi.

Không có ai ngờ rằng, tiểu nô c/âm trông có vẻ rất tầm thường này lại là đ/ộc tử của Duệ Vương.

Kể từ khi chúng ta lên sáu tuổi thì chúng ta đã bị quân địch cố tình b/ắt c/óc, ta mang hắn ta theo, chẳng những đ/ốt ch/áy doanh trại của địch mà còn thành công trốn thoát.

Kể từ đó thì hắn ta trở thành tiểu tùy tùng của ta.

Ta để hắn ta giả dạng thành mã nô là vì tình cảnh ở kinh thành lúc này không rõ ràng, hắn ta càng che đậy kín thân phận của mình thì càng tốt.

Bây giờ hắn ta bị nhắm tới, e là trong số những người ta mang theo đã có kẻ tạo phản.

“A Xuyên, bây giờ ngươi lập tức rời khỏi kinh thành, đến thung lũng ngoài kinh giao ba mươi dặm tập hợp cùng Lâm thúc.”

“Thanh Sương, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? Ta đi rồi thì ngươi phải làm sao?”

“Có người đang nhắm đến ngươi, muốn âm thầm gi*t ch*t ngươi.”

“Mang theo tín vật của ta để mấy người của Lâm thúc bảo hộ ngươi, dùng thân phận Thế tử của Duệ Vương mà gióng trống khua chiêng tiến vào kinh thành.”

“Được! Ngươi đợi ta quay lại, kinh thành không giống biên thành, ngươi nhớ chuyện gì cũng phải cẩn thận.”

So với kinh thành liên tục biến đổi thì biên thành thật sự là một vùng đất của chốn bồng lai.

Mặc dù ta không có ý muốn nhúng tay vào những chuyện bẩn thỉu sau tư trạch, nhưng ta sẽ không để yên cho những kẻ ứ/c hi*p trên đầu mình.

Ta lệnh cho ám vệ cải trang thành mã nô c/âm rồi tiếp tục bận rộn làm việc trong chuồng ngựa như thường lệ.

Sau đó ta quay lại tiệc ngắm hoa, làm như không hề có chuyện gì xảy ra.

Ta nhàn nhã nhìn nhị muội, nàng ta đứng giữa các quý nữ, nghe họ khen mình thì che mặt cười e thẹn.

Sau đó nàng ta vụng về lấy cớ để rời khỏi bàn ăn.

Mà bên phía bàn của khách nam, không cần ta nhúng tay can thiệp, Phó Cảnh Thần đã uống hết ly rư/ợu, lát sau vì s/ay rư/ợu mà hắn được một tiểu nô dìu đi nghỉ.

Một tài nữ nổi danh thiên hạ, một Thế tử của phủ Trung Dũng Hầu, thám hoa lang trẻ tuổi nhất, vốn đã thu hút mọi ánh nhìn.

Cộng thêm người có lòng giúp họ lửa ch/áy thêm dầu, rất nhanh mọi người đã phát hiện quá lâu rồi mà họ còn chưa quay lại bữa tiệc.

“Thanh Uyển đâu rồi? Chúng ta đi tìm nàng ta đi.” Có mấy vị quý nữ khó mà che giấu được sự kích động trong mắt.

Phủ tướng quân không có chủ mẫu, ta lại là đích nữ mới đến, đương nhiên không kh/ống ch/ế được một màn này.

Cho nên cuối cùng một nhóm người đã lũ lượt kéo nhau đi tìm họ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mất Trí Nhớ, Nam Quỷ Quấn

Chương 5
Mấy năm trước tôi gặp tai nạn xe. Mất đi toàn bộ ký ức năm hai mươi tuổi. Tôi từng thử hỏi người thân bạn bè, nhưng tất cả đều im lặng. Tôi tin chắc ký ức đó cực kỳ quan trọng, nhưng nghĩ mãi vẫn không nhớ ra. Đang lúc đau đầu, một email nặc danh bỗng xuất hiện.
Hiện đại
Linh Dị
Boys Love
0
Thẩm Hoài Chi đã phân hóa thành Omega. Tôi còn nhớ rõ ngày hôm đó, khi tin tức này lan khắp nhóm chat lớp học, điện thoại tôi gần như vỡ tung vì quá nhiều thông báo. Lúc đó, tôi đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc, vừa nhấp ngụm latte đắng chát thì nghe tiếng "ting" liên hồi. Nhìn vào màn hình, tim tôi đột nhiên thắt lại. "Hắn phân hóa thành Omega rồi!" Dòng tin nhắn này giống như quả bom nổ giữa bình yên. Ngón tay tôi lạnh ngắt, cố lướt qua từng dòng bình luận hỗn loạn. "Không thể nào! Thẩm học thần đó mà thành Omega á?" "Xác nhận rồi, bệnh viện trung tâm vừa công bố kết quả!" "Chết tiệt, vậy từ giờ hắn không thể đè đầu cưỡi cổ chúng ta nữa nhỉ?" Tôi bật cười khẩy, ném chiếc điện thoại xuống bàn. Tiếng va chạm khô khốc khiến vài khách hàng quay lại nhìn, nhưng tôi mặc kệ. Thẩm Hoài Chi - kẻ thù không đội trời chung suốt thời phổ thông của tôi, luôn chiếm vị trí đầu bảng, học bá toàn trường, thậm chí còn là "soái ca" được cả trường ngưỡng mộ. Còn tôi? Chỉ là tên Beta vô danh thường bị hắn dìm hàng trong mọi cuộc thi. Cho đến kỳ thi đại học năm đó. Tôi nhắm mắt lại, ký ức ùa về như thác lũ. Cái ngày định mệnh khi bài thi cuối cùng kết thúc, tôi đột nhiên ngã quỵ giữa sân trường. Cơn đau dữ dội xé nát từng tế bào, cơ thể như bị thiêu đốt. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, bác sĩ thông báo tôi đã phân hóa thành Alpha cấp cao. Mà Thẩm Hoài Chi lúc ấy, vẫn là Beta. "Ha..." Tôi bật cười, ngửa cổ uống cạn ly cafe đắng. Vị đắng xộc thẳng lên não, nhưng không át được cảm giác chua xót đang trào lên cổ họng. Giờ đây, khi đã là sinh viên năm nhất đại học, hắn lại phân hóa thành Omega. Đúng là trời xanh có mắt. *** "Thẩm Hoài Chi, ngươi cũng có ngày hôm nay." Tôi chống tay lên tường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn dưới thân mình. Mùi pheromone lạnh lẽo tựa tuyết tùng từ hắn tỏa ra, xen lẫn mùi hoa nhài nồng nặc từ chính tôi - thứ mùi đang không kiểm soát mà tràn ra ngoài. Hắn cắn môi, ánh mắt lạnh băng: "Buông ra." "Nếu tôi không chịu thì sao?" Tôi cúi sát hơn, mũi chạm vào gáy trắng nõn của hắn, nơi tuyến mùi đang phập phồng. "Giờ ngươi chỉ là Omega yếu ớt, lấy gì chống lại tôi?" Bàn tay hắn siết chặt thành quyền, nhưng toàn thân run rẩy vì ảnh hưởng của kỳ động dục. Tôi nhếch mép cười, tưởng sẽ cảm thấy khoái trá, nhưng tim lại đập loạn nhịp. Tuyến ở sau gáy đập liên hồi, như muốn phá vỡ da thịt. Tôi chợt nhận ra - mình đang khao khát đánh dấu kẻ thù suốt bao năm nay. Thật điên rồ. Chương 6