Gã nhiếp chính này quả thực dị hỏm, vừa thích tr/a t/ấn người, vừa muốn ép ta và phụ thân tám mươi tuổi của ta diễn cảnh đoàn viên.

Không sao cả! Muốn đói phó với bi/ến th/ái ư, cách tốt nhất là bi/ến th/ái hơn hắn gấp bội!

Hắn cầm roj ép ta khuất phục. Ta quỳ sát đất hát vang bài ‘Chinh Phục’, còn lớn tiếng hô: "Chủ nhân! Xin ngài cứ quất thần đi!"

Hắn muốn nhìn ta tắm. Ta liền khoác yếm đào lòe loẹt lên người.

Khi hắn cởi ngoại bào của ta, cả khuôn mặt hiện lên vẻ sững sờ,

Ta nghiên đầu hỏi: "Vương gia thấy yếm của thần có đẹp không?"

Hắn tức đến nổi ph/ạt ta diện bích hối lỗi. Ta liền chui xuống gầm giường vừa gõ ván giường: “Vách tường này ấm quá! Còn được ngắm thân hình tuyệt mỹ của Vương gia nữa!"

Danh nghĩa thì nói là — ta thầm yêu Vương gia đến mức méo mó.

Tường dưới giường của Vương gia… chẳng lẽ không phải tường sao? Sao lại không tính là diện bích hối lỗi được?

Cuối cùng Tề Quy Nam tức đi/ên, tống ta ra khỏi phủ. Ta tính đúng đêm nữ chính đến ám sát Nhiếp chính vương, trèo tường quay lại, chui thẳng lên giường hắn.

Vén màn thấy ta trong chăn, Tề Quy Nam gằn giọng: "Ngươi lại muốn giở trò gì?"

Ta ôm ch/ặt hắn rú lên: "Thần thích Vương gia, yêu Vương gia, xin ngài trói thần lại, hành hạ thần đi!"

Rầm!

Nữ chính rơi từ xà nhà xuống, h/oảng s/ợ nhìn hai chúng ta.

Cuối cùng, ta quyết định để đôi cẩu nam nữ này mở mang tầm mắt.

“Thì ra Vương gia thích ở trên xà nhà.” Ta giả bộ e thẹn: “Tuy hơi khó, nhưng thần sẽ cố gắng.”

Nữ chính đứng bên cạnh, kinh đến mức cằm sắp rơi xuống đất:

“Ta tuy không hiểu… nhưng chúc hai người hạnh phúc.”

Nhiếp chính vương trăm miệng cũng không cãi được.

Ta quỳ xuống, dập đầu với nữ chính ba cái:

“Đa tạ cô nương thành toàn. Vậy… có muốn cùng tham gia không?”

Đã quyết phát đi/ên, thì phải đi/ên cho trót.

Giờ ta và nữ chính đang bị nh/ốt vào đại lao vì tội danh hành thích Nhiếp chính vương.

Tuy có lệch khỏi kịch bản “vừa gặp đã yêu” một chút, nhưng ít ra… nữ chính vẫn còn sống.

Tề Quy Nam cầm roj đi ngang qua mặt ta, dừng lại trước mặt nữ chính Lạc Thiên Hương:

"Hậu duệ tiền triều?... Nói đi. ngươi vì cớ gì muốn lấy mạng bản vương?"

Thân phận của nữ chính là công chúa tiền triều, điểm này ta biết rất rõ.

Trong nguyên tác, quốc gia của nàng ta bị diệt, hoàng đế đích thân dẫn người tàn sát cả nhà nàng ta, cuối cùng chỉ còn mình nàng ta sống sót.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mượn Âm Hậu

Chương 5
Thi thể con trai ta được vớt lên từ hồ nước, phình trương bạc trắng. Phu quân che chắn biểu muội phía sau, đau lòng chỉ trích ta: "Tất cả là do ngươi quá nuông chiều hắn! Thằng nghịch tử ngỗ nghịch này dám đẩy Vương phủ Thế tử xuống nước, nay vì sợ tội mà trượt chân, đích thị tự chuốc họa!" "Để dập tắt cơn thịnh nộ của Vương phủ, bảo toàn Hầu phủ, thằng nghịch tử này không được nhập tổ táng, ném thẳng ra bãi tha ma cho xong." Biểu muội núp trong lòng hắn, khóe miệng nở nụ cười đắc ý. Ta không khóc lóc, chỉ lạnh lùng nhìn đôi nam nữ bất lương cùng thi thể bé nhỏ dưới đất. Khẽ cười lạnh, Bùi Chính vì muốn đưa ngoại thất và con riêng lên ngôi, đã cố tình hãm hại đứa con đích tôn, bịt miệng con ta đến chết rồi quẳng xuống hồ. Nhưng nàng không biết, đứa trẻ này là âm sinh tử, do liệt tổ liệt tông nhà Bùi cầu khẩn mới có được. Một chiêu của hắn, đã chặt đứt dòng máu duy nhất của Bùi gia.
826
7 Lấy ác trị ác Chương 12
8 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14
10 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gió xuân không thấu lòng người, ánh trăng lạc bóng vào nghiên.

Chương 6
Khi Giang Tinh Dã - kẻ một mắt đã mù, ướt sũng lê bước đến trước cửa nhà tôi, tôi chợt hiểu vì sao Phó Tư Tân lại đón Tô Thiển, tiểu thanh mai trái tim yếu ớt của hắn, về nhà chăm sóc. Uy lực "sát thương" của một "bạch nguyệt quang" quả nhiên không phải dạng vừa. Tôi lập tức xót xa mời Giang Tinh Dã dọn vào biệt thự. Sau bao năm không gặp, hắn trở nên tiều tụy, u uất, chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến toàn thân run rẩy không ngừng. Tôi đành phải dỗ dành, chăm chút, dồn hết tâm trí vào hắn, thậm chí quên mất việc ghen tuông với Tô Thiển, quên cả chuyện gào thét điên cuồng cùng Phó Tư Tân. Nhưng Phó Tư Tân lại hoàn toàn sụp đổ. Hắn đỏ hoe mắt chất vấn tôi: "Ninh Nguyệt! Ta mới là chồng của em! Sao em cứ mãi đứng về phía hắn?!"
Hiện đại
Báo thù
Nữ Cường
0