Hôm sau, ta bị đ/á/nh thức bởi một trận ồn ào náo lo/ạn trong khách điếm.

Một đoàn quan binh kéo đến, người dẫn đầu chính là Tiểu vương gia Tiêu Vương - cháu ruột của đương kim Thánh thượng.

Người này mưu trí sâu xa, hành sự quyết đoán, gi*t người không chớp mắt. Các vụ án kỳ dị phần nhiều đều do hắn chủ trì điều tra, và chưa từng thất bại.

Tiêu Vương trước mắt, dung mạo tuấn mỹ phi phàm, có thể xếp hàng đầu trong số những mỹ nam tử.

Ta vốn định xem lần này hắn sẽ tra ra loại yêu nghiệt gì, nào ngờ quả dưa lại đ/ập trúng chính đầu mình.

Tiểu nhị đứng r/un r/ẩy sau lưng Tiêu Vương, tay chỉ về phía gian phòng ta đang ở.

“Vương gia, chính là gian này! Đêm qua tiểu nhân canh đêm, trông thấy có mấy bóng người từ trong bay ra, đều là nữ nhân có mắt mũi rõ ràng!”

Tiêu Vương cúi đầu nhìn ta, ánh mắt nghiêm nghị, trầm giọng chất vấn:

“Lời hắn nói có đúng không? Vụ án mạng trong thành, có liên can gì đến ngươi?”

Ta hoảng hốt lắc đầu, nhẹ giọng đáp:

“Tiểu nữ không rõ nữ nhân nào, cũng không biết mấy vụ án mạng trong thành. Chúng ta hôm qua mới tới đây.”

Ánh mắt Tiêu Vương khẽ nheo lại, sát khí lộ rõ.

Ngay lúc ấy, M/ộ Dung Tuyết lim dim bước tới, vừa nhìn thấy Tiêu Vương liền tròn mắt như chuông đồng:

“Biểu ca? Sao huynh lại ở đây?”

Tiêu Vương lập tức cảnh giác, kéo mạnh M/ộ Dung Tuyết ra phía sau, che chắn kỹ càng, tựa hồ sợ ta với Phàn Ngọc sẽ ăn sống nàng mất.

Ta nhìn sắc mặt Phàn Ngọc, đã thấy vài phần khó coi, ánh mắt y dán ch/ặt vào bàn tay Tiêu Vương đang nắm tay M/ộ Dung Tuyết, như muốn phun ra lửa, chỉ e chín cái đuôi cũng đang run bần bật vì tức.

Ta cười thầm trong bụng: một thái tử Hồ tộc miệng cứng lòng mềm, một công chúa nhân gian bướng bỉnh kiêu kỳ. Chuyện như trong thoại bản, nay lại bày ra ngay trước mắt ta!

Đang lúc ta ăn dưa vui vẻ, bỗng một tên thị vệ hấp tấp chạy đến thì thầm bên tai Tiêu Vương.

Tuy tiếng rất nhỏ, nhưng ta và Phàn Ngọc nghe rõ từng chữ.

Nội dung đại khái là: Lại có người ch*t, là nữ nhi của Đông Giang Hình bộ Thượng thư. Khác với những nạn nhân trước, người này ch*t trong tư thế mắt trợn trừng, thất khiếu chảy m/áu, toàn thân không có ngoại thương, song tim cùng con ngươi thì... biến mất không dấu vết.

Lòng ta bỗng lạnh toát. Yêu vật này, vậy mà dám ra tay ngay trong lúc chúng ta vừa đặt chân vào thành, rõ ràng là muốn trêu ngươi ta!

M/ộ Dung Tuyết định lên tiếng giải vây, ta khẽ lắc đầu ngăn lại. Nếu đã như thế, vậy thì cứ chờ xem vị Tiêu Vương này có thể làm được gì.

Và thế là, ta cùng Phàn Ngọc, bị áp giải vào đại lao.

Có lẽ do M/ộ Dung Tuyết đã lên tiếng nói đỡ, nên đãi ngộ cũng không tệ.

Ta với Phàn Ngọc ăn xong ngủ, ngủ dậy lại ăn, vô cùng nhàn tản.

Cho đến đêm khuya, một tiếng hô đột ngột vang lên:

“Giữa đêm canh ba, hành nhân tránh né, bách q/uỷ xuất hành, phá sát!”

Cửa ngục của toàn bộ đại lao thoắt cái biến mất, thiên địa nhật nguyệt dường như chỉ còn lại ta và Phàn Ngọc, đối diện là một lão nhân mặc bạch y, tay cầm phất trần, tóc râu bạc phơ.

Ông ta khẽ vuốt chòm râu, giọng nói nhẹ nhàng phiêu dật, nghe thì xa xăm mà như vang bên tai.

“Làm phiền thêu nương phải vất vả chuyến này. Lão thân đến đây là để giúp một tay, cũng là kết thúc mối nghiệt duyên sư đồ giữa ta và tên s/úc si/nh kia.”

Phàn Ngọc lập tức quát to:

“Lão đầu tử! Việc đồ đệ ngươi gây ra, chẳng phải là do ngươi dạy hỏng đồ đệ mà hại nhân gian đấy sao?”

Lão nhân khẽ cười, từ trong phất trần rút ra vài sợi bạc, trao vào tay ta, rồi thoắt cái liền biến mất.

Mọi cảnh vật xung quanh cũng dần trở lại như cũ.

Chỉ còn lại Phàn Ngọc với chín cái đuôi ch/ặt chẽ quấn vào nhau, thế nào cũng không gỡ ra được.

Y giống hệt một con cún nhỏ ngứa đuôi, xoay vòng vòng vì sốt ruột.

Ai bảo y ăn nói không kiêng nể, vị lão nhân kia đâu phải nhân vật tầm thường.

Vừa rồi, chính là một chiêu ảo thuật.

Ảo thuật, khởi ng/uồn từ thời viễn cổ của Viêm Hoàng, do các vu sư hai tộc truyền lại, khiến dân chúng tin rằng thủ lĩnh mình là thần thú giáng thế, để củng cố vương quyền.

Mà trong thuật ảo, có thể chia làm bốn loại: chú, đ/ộc, di, thể.

Trong đó, nguy hiểm nhất là đ/ộc, có thể đoạt mạng trong chớp mắt.

Hôm sau, trời còn chưa sáng rõ, ta cùng Phàn Ngọc đã được Tiêu Vương đích thân đưa ra khỏi đại lao, đi thẳng đến Ngô phủ.

Mà chuyến đi này, lại phát hiện ra một sự tình khiến cả ta cũng phải rợn sống lưng...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Ký Bỏ Trốn Khi Mang Bầu, Vị Hôn Phu Phản Đòn Đòi Bồi Thường 30 Triệu

Chương 6
Trên bàn tiệc đính hôn, nữ thư ký chống tay lên bụng bầu ép buộc, tôi và vị hôn phu đồng thời nhìn thấy dòng danmu: Cô ấy chính là nữ chính mang bầu bỏ trốn Cuộc hôn nhân liên minh giữa hai gia tộc hùng mạnh Bắc Kinh, buổi tiệc đính hôn của tôi và Lục Diễm xa hoa tột bậc, được ví như sự kết hợp hùng mạnh của hai thế lực tài chính. Lục Diễm khoác bộ vest cao cấp may đo, chuẩn bị đeo cho tôi chiếc nhẫn kim cương hồng vô giá. Bỗng nhiên, thư ký riêng Bạch Liên xông lên khán đài, mắt ngân ngấn lệ đưa ra lá đơn xin nghỉ việc. "Thưa tổng giám đốc, chúc ngài hạnh phúc. Tôi không muốn trở thành cái gai giữa hai người." Cả hội trường xôn xao, bàn tay Lục Diễm đơ cứng giữa không trung. Ngay lúc ấy, trước mắt cả tôi và anh đồng loạt lướt qua hàng chữ đỏ rực như máu in đậm: [Khóc thét, tiểu thư ký mang bầu bỏ trốn rồi, bạo hành vợ một lúc sướng thật, nhưng khi đuổi theo lại khổ như vào lò hỏa táng đó thằng Lục!] [Lục Diễm mù quáng rồi, bỏ ngọc trai thật không thèm, lại đi cưới cái cô tiểu thư độc ác đó!] [Ngồi chờ ba năm sau, tiểu thư ký dẫn cặp song sinh thiên tài quay về thổi bay tập đoàn Lục thị!] Tôi và Lục Diễm nhìn nhau, đọc được nỗi khiếp sợ trong mắt đối phương. Tay run run nhận lá đơn từ tay cô gái, anh quay sang hỏi tôi: "Vợ yêu, cái này vi phạm thỏa thuận cạnh tranh nhỉ? Ta có thể đòi bồi thường gấp ba tiền phạt vi phạm không?" Tôi đáp lời: "Được, còn có thể báo cảnh sát bắt tội ăn cắp bí mật thương mại nữa."
Báo thù
Hiện đại
Ngôn Tình
9