Là Diệp Nghênh Xuân.

Tôi bỗng nhiên bình tĩnh lại. Tập trung nhìn kỹ, quả nhiên đã gạt bỏ được dòng nước đen ngòm kia, nhìn thấu được màu sắc ẩn bên dưới.

Đến khi hoàn h/ồn, Âu Ngạo Thiên và Kim Từ vẫn không hề hay biết gì. Âu Ngạo Thiên nhìn tôi với ánh mắt thâm trầm, Kim Từ lộ vẻ giễu cợt.

Diệp Nghênh Xuân vẫn đứng ở đằng xa, tôi hồi tưởng lại cảm giác vừa nãy.

Ồ, là dây leo của chị ấy.

"Rốt cuộc cô định đưa cái gì cho bọn tôi mà thần thần bí bí thế hả?" Kim Từ thiếu kiên nhẫn lên tiếng.

Tôi mỉm cười: "Thật ra cũng hơi ngại, nhưng tôi nghĩ chắc hai người sẽ cần đến thứ này…"

Âu Ngạo Thiên đen mặt, còn Kim Từ thì đỏ bừng mặt. Bởi vì tôi lôi ra một túi lớn đầy... bao cao su.

23.

Hệ thống bị sặc trà sữa, phát ra một tràng ho kinh Thiên động Địa.

Vẻ mặt tôi đầy vô tội, nụ cười rạng rỡ.

Diệp Nghênh Xuân ở đằng xa nhìn không rõ là cái gì, không nhịn được mà rướn cổ lên theo kiểu "cho tôi xem với.jpg".

Tôi chân thành giải thích: "Tôi không biết hai người dùng size gì, nên lấy hết cho hai người luôn. Tôi thật sự không phải bi/ến th/ái đâu, chẳng qua trước đây tôi từng đọc thấy mấy cái công dụng kỳ diệu của thứ này nên mới tiện tay lấy một ít, nghĩ bụng lúc cần kíp dùng làm túi đựng nước hay bọc giày cũng tốt lắm, thật đấy."

Tôi thực sự không nói điêu, trên mạng bảo thứ này có thể chứa được ba lít nước, còn có thể làm bọc giày, túi chống nước và cả dây buộc ga-rô cầm m.á.u nữa, đúng là trợ thủ nhỏ đắc lực khi đi du lịch và ở nhà.

Hai người trước mặt nhìn tôi với vẻ mặt ngơ ngác, dường như vừa phải chịu một cú sốc cực lớn - có lẽ gương mặt Thánh Mẫu của tôi và mớ "bao" trong tay trông thực sự không hài hòa cho lắm.

Thế là tôi nở một nụ cười dịu dàng vô cùng ăn nhập với gương mặt mình: "Bây giờ mà m.a.n.g t.h.a.i thì nguy hiểm lắm, tôi hy vọng hai người hãy vì sự an toàn của bản thân mà nhận lấy chúng."

Cuối cùng, hai người bọn họ thẫn thờ nhận lấy cái túi từ tay tôi, rồi thẫn thờ bước đi. Cứ như thể vừa trải qua một đợt tấn công tinh th/ần ki/nh khủng lắm vậy.

24.

Diệp Nghênh Xuân rõ ràng là vẫn nhìn thấy món quà tôi gửi tặng. Chị ấy lẩn tránh hai người kia rồi đi đến bên cạnh tôi với vẻ mặt thẫn thờ, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

"Ờ thì... Hinh Bảo này, người trưởng thành có nhu cầu là chuyện bình thường, nhưng thời buổi này khó mà tìm được đàn ông t.ử tế, hay là để hôm nào chị đi tìm cho em mấy món... 'đồ chơi' gì đó nhé?"

Tôi hoàn toàn chẳng nghe thấy chị ấy đang lảm nhảm cái gì, bởi vì toàn bộ sự chú ý của tôi đã bị một chuyện khác thu hút: "Chị Diệp!"

Diệp Nghênh Xuân ngơ ngác nhìn tôi. Còn tôi thì phấn khích ra mặt: "Hãy để chúng ta cùng nhau c/ứu rỗi những con cừu lạc lối nào!"

Diệp Nghênh Xuân: "...?"

25.

Kim Từ vẫn luôn ghi nhớ cảnh tượng ấy. Luồng sấm sét của Âu Ngạo Thiên khiến cô ta đ/au đớn tột cùng, Diệp Nghênh Xuân lo lắng nói điều gì đó, nhưng sắc mặt Âu Ngạo Thiên lại càng lạnh lùng hơn.

Hắn nói: "Tiểu thư Nghênh Xuân nhân từ, cô hãy nhớ cho kỹ, trong mắt cô chỉ được phép có tôi."

Đến khi mở mắt ra lần nữa, nhìn thấy Âu Ngạo Thiên và Diệp Nghênh Xuân, cảm giác đầu tiên của Kim Từ là sợ hãi, nhưng rồi ánh mắt cô ta bỗng khựng lại trên khuôn mặt tinh xảo, tuấn tú của Âu Ngạo Thiên. Sự sợ hãi bỗng chốc hóa thành khát khao.

Cô ta khao khát một tình cảm khắc cốt ghi tâm như thế.

Kim Từ sinh ra trong một gia đình trọng nam kh/inh nữ, vừa chào đời không lâu thì gã cha phong lưu đã bỏ trốn. Mẹ cô ta dắt díu cô ta qua tay không biết bao nhiêu gã đàn ông, thứ cô ta nhìn thấy nhiều nhất là những ánh mắt kh/inh khi, thứ nghe thấy nhiều nhất là câu: "Mày mà là con trai thì tốt biết mấy."

Khó khăn lắm mới lớn khôn, mẹ cô ta lại bắt đầu trông chờ cô ta mang về một người đàn ông, một người có thể để hai mẹ con tiếp tục dựa dẫm.

Kim Từ chưa từng biết yêu là gì. Điều khiến cô ta đ/au khổ hơn cả, là cô ta vốn không phải một đứa trẻ thông minh.

Cô ta bước tiếp con đường của mẹ mình: Học hành bết bát, lên cấp Hai bắt đầu yêu đương với mấy gã du đãng, kết thúc chương trình giáo d.ụ.c bắt buộc thì vào trường nghề, vật vờ đến khi tốt nghiệp thì đi làm thuê làm mướn.

Cô ta đã quá quen với cách sinh tồn của mẹ, nên lẽ tự nhiên là cô ta sao chép y hệt bà ta. Cô ta từng bị người phụ nữ khác cư/ớp người yêu, cũng từng đi cư/ớp người yêu của người khác. Những gã bạn trai của cô ta đều chẳng bền lâu, cũng có kẻ từng mang lại cho cô ta chút hơi ấm ngắn ngủi, nhưng cuối cùng tất cả đều kết thúc trong chóng vánh.

Cô ta bất hạnh, và cũng bất tài.

Cô ta không có động lực, năng lực, hay sự dũng cảm để chủ động thay đổi.

Cô ta cũng không thông minh, không giỏi những suy nghĩ phức tạp, càng không thể hiểu nổi những đạo lý lớn lao về trách nhiệm c/ứu thế hay việc phải tự dựa vào chính mình.

Lý tưởng của cô ta là tìm một người chồng đáng tin cậy, tốt nhất là người yêu thương mình, lo cho mình ngày ba bữa cơm, cái mặc cái ở, để cô ta có thể an tâm rúc ở trong nhà mà thả lỏng bộ n/ão, sinh con hay nuôi con đều được, tùy tiện làm một công việc gì đó, để mặc người đàn ông che mưa che nắng cho mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhà hàng của gia đình chưa bao giờ trả lương cho tôi

Chương 10
Tôi làm bánh tại nhà hàng của gia đình từ thời còn là tập sự. Tám năm sau, khi chuẩn bị thuê một căn bếp nhỏ để nhận đơn hàng riêng, tôi mới phát hiện ra trong hồ sơ ngân hàng chưa từng xuất hiện một khoản lương chính thức nào. Mẹ luôn nhập thu nhập của tôi vào chi tiêu chung của gia đình, còn người thân thì cho rằng ăn ở chính là thù lao. Khi tôi tự khôi phục lại hồ sơ công việc từ sổ đặt hàng, sổ quyết toán hằng ngày và danh sách mua nguyên liệu, rồi tìm thấy một khoản tiết kiệm nhỏ mà mẹ từng đứng tên tôi, tôi mới biết anh trai đã lấy số tiền đó để bù vào chi phí thiết bị nhà hàng mà không hề thông báo. Tôi rời đi không phải nhờ một lần trở mặt hay vận may bất ngờ, mà là thông qua việc làm rõ mức lương tương lai, phương thức hoàn trả số tiền bị chiếm dụng, ngừng làm việc theo ca không lương và bắt đầu nhận đơn hàng từ những khung giờ hạn hẹp tại bếp thuê chung. Nhà hàng vì thế phải rút ngắn thời gian hoạt động, còn mối quan hệ gia đình cũng để lại những vết rạn nứt. Một năm sau, tôi vẫn quay về ăn cơm, đôi khi cũng nhận làm thêm có trả lương, nhưng mọi khoản thu nhập, mọi đầu việc và mọi lời hứa đều do chính tôi quyết định.
0