1 tháng sau, tôi chuyển vào ngôi trường mà Giang Điềm đã nhảy lầu.
Tôi đứng bên ngoài văn phòng tập thể giáo viên.
Một nữ sinh mặc đồng phục giản dị ôm một xấp đề kiểm tra từ bên trong đi ra, chiếc cổ thon dài như thiên nga trắng, cao ngạo và thanh nhã ngẩng cao đầu.
Thấy cô ta xuất hiện, mấy cô gái khác vội vã xúm lại, bắt đầu bàn tán xôn xao:
"Trình Chi, cô giáo nói sao?"
"Còn phải hỏi, người đi thi đấu chắc chắn là Chi Chi rồi."
"Tớ đã bảo mà, Trình Chi vừa xinh đẹp lại thông minh, nhìn đâu cũng hơn cái con Vương Chiêu Đệ đó cả trăm lần!"
Một tia cười nhạt thoáng qua đáy mắt Trình Chi: "Các cậu đừng nói thế, đối thủ của tớ từ trước đến nay chỉ có chính mình thôi."
"Trình Chi, cậu tốt bụng quá, con Vương Chiêu Đệ hèn hạ như thế mà dám dụ dỗ anh trai cậu, vậy mà cậu chẳng gi/ận gì cả."
Sắc mặt Trình Chi chợt tái đi: "Việc thích một người nào đó đâu liên quan đến thân phận, nếu anh trai thật sự chấp nhận cô ấy... tớ... tớ sẽ chúc phúc cho họ."
Thấy vẻ mặt ủ rũ của cô ta, những người khác vội an ủi: "Cả trường này ai chẳng biết anh trai cậu quan tâm cậu nhất, làm sao có thể để mắt tới con tiện nhân đó chứ?"
Kẻ tiện nhân mà họ nhắc đi nhắc lại, chính là đứa em gái tội nghiệp của tôi - người bị họ b/ắt n/ạt đến mức nhảy lầu, giờ vẫn nằm bất tỉnh trên giường bệ/nh.
Nhìn không khí vui vẻ thoải mái của họ, rõ ràng vụ nhảy lầu chẳng đáng để bận tâm.
Nhưng không nhắc tới không có nghĩa là chưa từng xảy ra, sẽ luôn có người ghi nhớ.
"Đúng rồi, cậu với anh trai đâu có qu/an h/ệ huyết thống, tương lai nói không chừng là người một nhà rồi."
Trình Chi giả vờ trách móc: "Đừng có nói bậy, anh trai nghe thấy lại gi/ận đấy."
Nhìn bóng lưng nhóm người vừa cười nói vừa rời đi, trong lòng tôi dâng lên chút mong đợi.
Mối qu/an h/ệ giữa họ, tốt nhất hãy thật sự hòa hợp chân thành và vững chắc như bây giờ. Bằng không chỉ một đò/n đã tan nát thì chơi chẳng còn thú vị nữa.
Bước vào lớp học, bầu không khí giờ giải lao vô cùng sôi nổi, chẳng giống như nơi vừa xảy ra vụ nhảy lầu.
Khi tôi tự giới thiệu trên bục giảng, ánh mắt tò mò của mọi người đổ dồn về phía tôi.
Nhìn quanh lớp học, ở đây có những kẻ ngoài cuộc không liên quan, có những kẻ đứng xem với vẻ giễu cợt, lại càng có những kẻ chủ quan hoặc gián tiếp dung túng cho kẻ b/ắt n/ạt, và cả kẻ chủ mưu đứng sau vụ b/ắt n/ạt này.
Một hành vi b/ắt n/ạt xảy ra, những vai diễn này không thể thiếu vai nào.
Tôi mang vẻ mặt ngoan ngoãn chỉ vào chỗ trống ở góc cuối lớp: "Thưa cô, em ngồi bàn trống đó được không ạ?"
Lời tôi vừa dứt, cả lớp lập tức xôn xao náo lo/ạn.
Tôi đương nhiên hiểu vì sao họ kích động. Còn giáo viên chủ nhiệm như trút được gánh nặng, vội vã bảo tôi về chỗ chuẩn bị học.
Bước xuống bục giảng, khi đi ngang mặt Trình Chi, tôi không khỏi liếc nhìn cô ta hai lần.
Cô ta ngồi yên lặng, đường nét thanh tú dịu dàng.
Khi ánh mắt chạm nhau, cô ta mỉm cười ôn hòa với tôi, khiến tôi không khỏi nhớ tới khuôn mặt nghiêng đầy vẻ mỉa mai thoáng hiện trong bóng người hỗn lo/ạn của video.
Trong vụ b/ắt n/ạt đó, tất cả đều rối bời, chỉ riêng cô ta như một khán giả hoàn hảo - bên trong thối nát nhưng bề ngoài chẳng dính bẩn. Với tư cách là kẻ chủ mưu, cô ta thật sự hoàn hảo.
Lòng tôi dâng lên niềm phấn khích, cô ta nhất định phải giữ vững tư thái thanh cao hiện tại.
Càng đứng cao, khi ngã xuống vũng bùn sẽ càng thảm hại.
Đến lúc đó, chắc chắn sẽ rất thú vị.
Lần này tôi nhất định phải diễn cho thật hay.
Vừa ngồi xuống, bạn cùng bàn đã quay lưng lại phía tôi.
Cho đến khi tan học, cái đầu đen nhánh kia mới cử động một chút, đôi chân dài hơi co lại, bàn ghế phát ra tiếng động. Ánh mắt cả lớp lập tức đổ dồn về phía chúng tôi.
Hắn chậm rãi quay mặt sang hướng khác, đường nét góc cạnh sắc sảo, vẻ mặt lười biếng thờ ơ.
Khi nhận ra trên bàn bên cạnh có thêm sách vở, ánh mắt đờ đẫn của hắn dần dâng lên tức gi/ận, không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt.
Ai nấy đều biết Trình Húc không thích ngồi chung với con gái. Nhìn thấy tôi liều mạng làm bạn cùng bàn với hắn, mọi người đều háo hức chờ xem tôi sẽ bị đuổi đi bằng cách nào.
Dưới sự dung túng của Trình Húc, không ít nữ sinh bị Trình Chi hành hạ gián tiếp.
Nhà Trình Húc giàu có, người lớn trong nhà có tiếng nói rất lớn trong trường, nên trong trường không ai dám trực diện đối đầu với nhóm của Trình Chi.
Còn Trình Chi thì th/ủ đo/ạn cao tay, ngầm xúi giục người khác b/ắt n/ạt những kẻ đến gần Trình Húc, bản thân chưa bao giờ dính vào thị phi.
Chỉ có điều, lần này họ sẽ thất vọng thôi.
Nhìn thấy tôi, Trình Húc lộ ra vẻ mặt khó tin nhưng đầy vui mừng.
"Giang Dung?"
Tôi giả vờ ngạc nhiên, nở nụ cười ngọt ngào: "Trùng hợp thế, cậu cũng học trường này à?"
1 tháng trước, tôi bị Trình Húc đ/âm phải khi hắn phóng xe máy.
Sau khi đưa tôi đến bệ/nh viện, bác sĩ bắt đầu xử lý vết thương.
Trình Húc dựa cửa đứng nhìn, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía tôi.
Theo hắn thấy, những nữ sinh khác chỉ cần có một chút dính dáng đến hắn là chỉ muốn dính ch/ặt lấy hắn, còn tôi ngoài lời cảm ơn lúc đến viện thì sau đó hoàn toàn không thèm để ý, thậm chí phớt lờ hắn.
Cảm giác này với kẻ được người khác nâng niu chiều chuộng như Trình Húc, chắc hẳn rất khó chịu.
Cho nên, sau khi băng bó xong, khi tôi gọi hắn, trong mắt hắn loé lên một nụ cười giễu cợt.
Chắc là muốn nói: Quả nhiên, vừa rồi là đang giả vờ dè dặt.
Tôi nhìn hắn vẻ mặt nghiêm túc nói: "Là cậu chạy quá tốc độ, nên viện phí cậu trả, không vấn đề gì chứ?"
Nghe vậy, Trình Húc sững người. Sau đó, hắn dè dặt hỏi: "Kết bạn qua Wechat nhé? Sau này có vấn đề gì thì liên lạc."
"Không cần đâu, bác sĩ bảo không sao mà, tôi tin bác sĩ."
Sau khi thanh toán viện phí, tôi rời đi không chút lưu luyến.
Ngay khi tôi tính toán tạo thêm lần gặp tình cờ nữa, Trình Húc không hiểu bằng cách nào lấy được số điện thoại tôi, liên tục mời đi ăn nói là để xin lỗi, nhưng đều bị tôi từ chối.
"Trình Húc, nói thật nhé, làm bạn thì cậu rất tốt, người dịu dàng, lại có trách nhiệm. Nhưng nhà tôi quản lý nghiêm lắm, trước khi thi đại học đừng liên lạc nữa nhé."
Vì cá đã cắn câu, tôi không cần tính toán tạo cơ hội gặp mặt nữa.
Sau đó thỉnh thoảng nhận được tin nhắn hắn gửi đến, còn thái độ lúc gần lúc xa của tôi dường như đã đ/á/nh trúng tâm lý của hắn.
Lúc này từ vành tai đỏ ửng không khó để nhận ra, gặp lại tôi, hắn rất vui, tôi tự nhiên càng vui hơn.
Nhìn thấy vết s/ẹo dữ tợn sau khi khâu trên cổ tay tôi, Trình Húc rất áy náy.
Hắn tặng tôi đủ loại th/uốc trị s/ẹo đắt tiền, thậm chí còn bao luôn cả ba bữa ăn hàng ngày.
Tôi nhận sự quan tâm của Trình Húc, đồng thời cũng hào phóng đáp lễ, thỉnh thoảng mang bữa sáng cho hắn.
Rất nhanh, có người bắt đầu bày tỏ sự bất mãn về việc này.