Tôi cúi mắt cười nhạt.
“Ông Mạc, nếu không còn chuyện gì thì tôi xin phép.”
Khi tôi đứng dậy.
Ông Mạc mới chú ý tới bụng tôi.
Nhìn kích thước đó ông ta gi/ật mình.
“Bụng của ngài Quý…
M/ập lên sao?”
“Ha…”
Tôi cười lạnh.
Dưới ánh mắt có chút mong chờ của Tạ Từ Chu.
Tôi chậm rãi chỉ vào bụng mình.
“Đúng vậy.
Bị con trai ông làm cho tức mà.
Trong này mọc một khối u.
Sắp c.h.ế.t rồi.”
Khi tôi bước ra ngoài.
Tạ Từ Chu cũng đuổi theo.
“Đại ca, nghe tôi giải thích…”
Tôi đang được mọi người vây quanh nhưng vẫn dừng bước.
Nhìn hắn chạy tới giải thích.
Tạ Từ Chu vội vàng nói.
“Đại ca, thật sự không phải như ngài nghĩ…
Tôi thật lòng theo ngài.
Chuyện làm ăn của ba tôi tôi không hề quan tâm.”
Tôi bình tĩnh c/ắt lời hắn.
“Tạ Từ Chu…
Thân phận của cậu còn là giả.
Vậy còn gì là thật?”
Tạ Từ Chu đặt tay lên bụng tôi.
“Thích đại ca là thật.
Muốn ngủ với đại ca là thật.
Muốn gặp con của chúng ta cũng là thật.”
Ánh mắt tôi lạnh xuống.
“Tạ Từ Chu, cậu biết quy tắc của tôi.
Tôi gh/ét nhất là bị lừa.”
“Chỗ của tôi nhỏ, không chứa nổi vị phật lớn như cậu.”
Tạ Từ Chu biết tôi nói được làm được.
Hắn lập tức ngồi xuống ôm chân tôi.
“Đại ca, tôi không đi.
Cho dù ngài đày tôi sang châu Phi đào mỏ tôi cũng không đi.”
Thấy hắn túm lấy tay áo tôi.
Trước mặt mọi người khóc lóc ăn vạ.
Tôi bèn hỏi thư ký riêng ngay trước mặt hắn.
“Tôi có mỏ không?”
Thư ký biết thân phận thiếu gia nhà họ Mạc của Tạ Từ Chu.
Thật sự lật danh sách tài sản rồi nói.
“Đại ca, đúng là có một cái.
Nhưng không phải ở châu Phi như ngài Tạ nói, mà ở Nam Mỹ.”
Tôi quay sang nhìn Tạ Từ Chu.
Thành khẩn hỏi.
“Nam Mỹ được không?”
Tạ Từ Chu sụp đổ.
“Không được đâu đại ca.
Thân hình tám múi của tôi ngày nào cũng tập gym, ngài không dùng mà đem đi đào mỏ thì tiếc lắm.”
Cũng có lý.
Đáng tiếc tôi không buôn b/án n/ội tạ/ng trái phép.
Tôi tiếc nuối nhìn hắn một cái.
Làm hắn lạnh cả sống lưng.
Đúng là đáng tiếc thân hình đẹp như vậy.
Bác sĩ chuyên nghiệp mang thiết bị y tế đến tận nhà.
Kiểm tra cho tôi.
Tạ Từ Chu luôn ở bên cạnh.
Bác sĩ từ nước ngoài nói tiếng Anh rất lưu loát.
Thư ký dịch lại cho tôi nghe.
“Ngài Quý, t.h.a.i nhi của ngài phát triển tốt.
Nếu ngài đã quyết định phá t.h.a.i thì ca phẫu thuật sẽ rất thuận lợi.”
Tôi không nói gì.
Chỉ nhìn thấy Tạ Từ Chu đứng bên cửa sổ nhìn tờ siêu âm, thích đến mức không rời mắt.
Tôi muốn hút th/uốc.
Nhưng nhớ ra mình đang cai th/uốc.
Chỉ có thể bực bội vò tay.
Bác sĩ nói bên cạnh tôi.
“Ngài Quý, nếu ngài quyết định ph/á th/ai, về mặt đạo đức thì cha sinh học của đứa bé cũng nên biết chuyện.”
Tôi hơi sững lại.
Im lặng rất lâu.
Cuối cùng nói.
“Tôi biết rồi.
Tôi sẽ tìm cơ hội nói với hắn.”
Tôi lại gặp á/c mộng.
Giống như quay lại phòng thí nghiệm lạnh lẽo đó.
Lúc nhỏ tôi hoang mang nhìn các bác sĩ qua lại.
Vì không hiểu ngôn ngữ.
Tôi không biết họ đang nói gì.
Chỉ biết từng ống tiêm lạnh buốt.
Đâm vào cơ thể tôi.
Cả người như bị th/iêu đ/ốt.
Tôi muốn kêu c/ứu.
Nhưng không ai c/ứu tôi.
Chỉ có tiếng bút sột soạt ghi chép.
Đó là dữ liệu thí nghiệm còn lạnh lẽo hơn lòng người.
Cho đến khi có người đ/á tung cửa phòng thí nghiệm.
C/ứu tôi ra.
Lúc đó tôi đã yếu đến mức chỉ còn nghe được.
Nhưng tôi nghe thấy âm thanh đẹp nhất trên đời.
Một cánh tay mạnh mẽ ôm tôi vào lòng.
Người đó che mắt tôi, rút kim tiêm ra rồi nói.
“Cậu chủ nhỏ, tôi đến đón cậu về nhà.”
Tôi đột ngột mở mắt.
Người trước mặt lại là Tạ Từ Chu.
Hắn đang ôm tôi, treo lơ lửng bên cửa sổ.
Thấy tôi mở mắt hắn mỉm cười trấn an.
“Đại ca, cuối cùng ngài cũng tỉnh.”
Tôi lạnh lùng nhìn hắn.
“Cậu đang làm gì?”
Tạ Từ Chu ngơ ngác.
“Đại ca không thấy sao? Ch/áy rồi.”
Lúc này tôi mới ngẩng lên.
Trong mắt phản chiếu biển lửa.
Phòng ngủ của tôi đã chìm trong lửa.
Mà tôi lại hoàn toàn không hay biết.
Lưng tôi lạnh toát.
Tạ Từ Chu ôm tôi nhảy xuống đất.
Lúc này tôi mới thấy lưng hắn bị bỏng nặng.
Thịt ch/áy khét lộ cả xươ/ng.
Nhưng hắn không hề tỏ ra đ/au.
Vừa xuống đất đã bị nhân viên y tế đưa đi chữa trị.
Tôi vừa định đi theo.
Đàn em đã báo.
“Đại ca, chú Vương tới rồi.”
Tôi nhìn thấy ông lão được đỡ tới.
Lập tức bước nhanh tới.
“Chú Vương.”
Mắt chú Vương đã không nhìn rõ.
Chỉ sờ cánh tay tôi để x/á/c nhận.
“Cậu chủ nhỏ, cháu không sao chứ?”
Tôi đỡ ông ngồi xuống.
“Không sao.
Chỉ ch/áy chút thôi.
Cháu cũng không bị thương.”
Chú Vương mới yên tâm gật đầu.
“Cậu thanh niên c/ứu cháu thân thủ tốt thật.
Thấy cháu có người như vậy bên cạnh, chú cũng yên tâm rồi.”
Cổ họng tôi hơi nghẹn lại.
“Chú Vương, chú đừng nói vậy.
Chú còn sống rất lâu.”
Chú Vương chỉ mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Vụ ch/áy không phải ngoài ý muốn.
Mà là do người trong giới ngọc thạch ra tay.
Làm nghề như chúng tôi vốn là như vậy.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, đó sẽ là họa sát thân.
Lúc tôi đến thăm Tạ Từ Chu.
Hắn cẩn thận áp đầu lên bụng tôi.
Sau đó lo lắng hỏi: “Nó không quậy ngài chứ, đại ca?”
Tôi không được tự nhiên mà dời mắt đi: “Không.”
Nói ra cũng lạ, đứa bé này rất ngoan.