Tiếng động này đá/nh thức cả đám bạn cùng phòng.

Một đứa bật dậy phắt.

"Ch*t ti/ệt, hình như tôi thấy tr/ộm rồi."

Cậu ấy bật đèn điện thoại, chiếu quanh phòng ký túc xá.

Mò mẫm định trèo xuống giường bật đèn trần.

Tôi chỉ muốn ch*t quách đi cho xong.

Nếu cả lũ trong phòng nhìn thấy tôi nửa đêm trèo lên giường Cố Linh Chu để ăn tr/ộm đồ, tôi còn mặt mũi nào mà sống nữa!

Thể diện của tôi biết bỏ đi đâu!

Giọng Cố Linh Chu vang lên, gần kề ngay môi tôi.

"Đừng bật đèn, vừa nãy là tôi dậy đi vệ sinh thôi, không có tr/ộm đâu."

Giọng hắn vẫn đáng tin như mọi khi.

Bạn cùng phòng yên tâm nằm xuống.

"Ồ, là sếp Cố à, vậy thì không sao rồi."

Bạn cùng phòng tắt đèn điện thoại, quay lại giường ngủ tiếp.

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Không đúng, Cố Linh Chu vẫn đ/è lên ng/ười tôi.

Hơi thở nóng ẩm phả vào bên má tôi.

Toàn thân tôi tê rần, tim đ/ập nhanh hơn, nửa sống lưng mềm nhũn.

Tôi phải giải thích thế nào đây, một trai thẳng mà nửa đêm lại trèo lên giường hắn!

Giường quá chật, người tôi gần như dính sát vào Cố Linh Chu.

Chắc hắn cũng không muốn bị bạn cùng phòng phát hiện tôi đang ở trên giường mình.

Thế là, tôi im lặng, hắn không nói.

Hai đứa tôi duy trì sự im lặng vừa khó xử vừa kỳ quặc.

Lặng lẽ chờ mấy đứa bạn cùng phòng ngủ lại.

Không biết bao lâu sau, tiếng ngáy của bạn cùng phòng lại vang lên.

Cố Linh Chu lật người rời khỏi tôi, chuyển sang nằm nghiêng.

Tay hắn vòng qua eo tôi, kẻo tôi ngã xuống.

Thế này thì tư thế hai đứa biến thành ngựk áp sát ngựk.

Nhịp tim đ/ập dồn dập qua lồng ngựk, hỗn lo/ạn và gấp gáp.

Hơi ấm tràn vào tai tôi.

"Anh cứ tưởng là đang mơ."

Giọng Cố Linh Chu vừa quyến luyến vừa pha chút nũng nịu này là sao vậy!

Câu nói khiến sau tai tôi tê dại.

Tôi sốt sắng tìm cớ thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt đến méo mó này.

Nhưng lại sợ bị bạn cùng phòng nghe thấy.

Tôi cẩn thận nghiêng đầu, môi áp sát tai Cố Linh Chu, dùng hơi thở thì thầm giải thích.

"Em đi vệ sinh xong, lỡ trèo nhầm giường, xin lỗi anh nhé."

Gần quá.

Môi tôi vô tình chạm vào dái tai Cố Linh Chu.

Bị tôi chạm phải, yết hầu nổi gồ của hắn lại lên xuống rõ rệt.

Hắn cũng áp sát tai tôi.

"Không sao đâu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm