Khoảng thời gian sau khi về nhà, tôi kiệt sức cả về thể x/ác lẫn tinh thần.

Tôi bắt đầu rà soát lại từ đầu, nhưng cũng chẳng biết mình đã sai ở bước nào.

Tôi mê mẩn sắc đẹp của hắn, tôi mưu mô b/ắt n/ạt hắn, tôi quyết tâm hối cải.

Tôi muốn trả lại tự do cho hắn, nhưng Bùi Dữ lại hắc hóa, hắn không buông tha cho tôi.

Tôi cùng Sở Ninh vắt óc suy nghĩ nhưng vẫn không tìm ra đáp án, cô ấy gợi ý tôi nên m/ua vé máy bay ra nước ngoài chơi vài ngày, tiện thể tránh mặt luôn.

Kể từ hôm đó, tôi đã c/ắt đ/ứt liên lạc với Bùi Dữ.

Thực ra Bùi Dữ không biết lấy thông tin từ đâu mà lại đến nhà tìm tôi, còn thường xuyên liên lạc với Sở Ninh và bạn cùng phòng của tôi.

Chỉ là dạo này hắn đặc biệt bận rộn.

Nghe nói ở trường có rất nhiều người đến tìm gặp hắn, bận đến mức hắn còn chẳng lo nổi việc thí nghiệm bên phía giảng viên hướng dẫn.

Tôi không khỏi suy nghĩ, xem ra Bùi Dữ sắp phát đạt thật rồi.

Tôi vốn định nhanh chóng lên kế hoạch ra nước ngoài, chỉ là không ngờ báo ứng lại ập đến nhanh như thế.

Một buổi tối nọ, quản gia vui mừng báo với tôi rằng: "Tiểu thư, bạn trai của cô là thiếu gia thật bị thất lạc của nhà họ Lục."

Tôi còn chưa kịp phản ứng, quản gia lại nhíu mày lo lắng: "Nhưng cô lại là tiểu thư giả."

"Chú, chú biết bọn cháu chia tay rồi chứ ạ?"

Sắc mặt quản gia càng thêm khó coi, càng thêm phiền n/ão: "Vậy là 2 tin x/ấu."

Thế giới này có thể đối xử tốt với tôi một chút được không?

Tôi không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa.

Tôi lập tức m/ua vé bay sớm nhất.

Đêm hôm đó, tôi nằm mơ thấy Bùi Dữ mặc bộ vest đắt tiền, tay cầm ly rư/ợu vang, hung hăng bóp cổ tôi, gằn giọng nói: "Tống Chiêu, cậu giỏi lắm."

Sáng hôm sau trước khi lên đường, mẹ tôi rơi nước mắt hỏi liệu tôi có bỏ mặc hai người mà không quay lại nữa không, nói rằng tôi cũng là con gái của bà.

Tôi nhìn tiểu thư thật, trong lòng chùng xuống: "Em à, thật sự chỉ nghĩ đến việc bản thân đã chiếm chỗ của em suốt bao năm qua là chị đã không đành lòng."

Dùng tay chạm vào vòng eo của cô gái, tôi càng thêm x/ấu hổ và áy náy: "G/ầy thế này, chị thật có lỗi với em."

"Sao những ngày tháng tốt đẹp lại để chị hưởng thụ hết chứ? Em yên tâm, sau này chị nhất định sẽ bù đắp cho em thật tốt, em muốn gì chị cũng sẽ cho."

Tống Dĩnh ngắt lời tôi, có chút e thẹn lên tiếng: "Chị à, em là cơ địa ăn hoài không b/éo."

"Em sống cũng rất ổn, không phải lỗi của chị, chị không cần phải thấy có lỗi đâu."

Đôi khi thế giới này vẫn đối xử với tôi khá tốt, tôi không bị đuổi ra khỏi nhà, mà còn đạt được một thành tựu, đó là nhận được sự thông cảm từ tiểu thư thật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm