Lấy người làm qu/an t/ài, lấy thân làm linh.

Mắt tôi không kìm được liếc về phía Mặc U, khóe mắt hắn khẽ nhướn lên, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng.

Khúc gỗ to bằng cánh tay đó xoay nhẹ trên đầu ngón tay hắn, cứ như thể nó nhẹ như một chiếc đũa vậy.

Người đàn bà bế đứa con, gào khóc: "Nửa tháng trước, mẹ chồng tôi mất. Nhà nghèo quá không m/ua nổi qu/an t/ài, bố đứa nhỏ nghĩ tiệm qu/an t/ài này nhiều qu/an t/ài trống như vậy để đó cũng chỉ bám bụi. Thêm nữa lúc nửa đêm cô cũng đã ngủ rồi, nên mới định kéo một chiếc về trước để ch/ôn cất mẹ chồng tôi."

Thật sự là lúc nào cũng nghĩ cho người khác quá nhỉ!

Tôi nhìn vào bài vị trên người đứa trẻ đó, đột nhiên hiểu ra tại sao lại nói đứa trẻ này sắp ch*t rồi.

Mỗi chiếc qu/an t/ài trong nhà đều có danh tính riêng, họ ăn tr/ộm qu/an t/ài chắc chắn phải xóa bỏ danh tính trên đó đi. Tự nhiên sẽ chọc gi/ận chủ nhân ban đầu của chiếc qu/an t/ài đó.

Bây giờ bài vị này chính là biểu tượng của cái ch*t.

Nhưng liệu có phải ch*t nhiều người đến thế không?

á/c q/uỷ trong quan q/uỷ hung dữ đến vậy sao?

Người đàn bà kia vẫn đang khóc lể nhà nghèo thế nào, tr/ộm qu/an t/ài xong không có tiền làm lễ cầu siêu, sáng sớm hôm sau đã đem mẹ chồng đi ch/ôn.

Nhưng ngay đêm đó, lưng chồng cô ta bắt đầu ngứa, cô ta giúp gãi vài cái kết quả là xuất hiện những vết đỏ giống như bị trúng gió phát sởi vậy.

Cô ta giúp cạo gió, nhưng những vết sởi cạo ra trông như từng hạt m/áu lăn tròn, hình dạng cạo ra cũng giống như một tấm bài vị.

"Lúc đó tôi còn chụp ảnh lại. Còn trêu anh ấy vừa bưng bài vị của bà già xong, trên lưng đã xuất hiện bài vị rồi." Cô ta nói đoạn lấy điện thoại ra, nhưng không phải đưa cho tôi và Mặc U, mà là đưa ra phía sau cho đám đông.

Tôi liếc nhìn một cái, thấy trên cái lưng sưng phồng có một hình bài vị đỏ tươi như m/áu bầm, còn rõ rệt hơn cả cái trên ngựk đứa trẻ.

"Nhưng sáng sớm hôm sau, lúc đang thắng mỡ lợn, anh ấy liền ngã lộn nhào vào trong. Bị chiên đến mức..." Người đàn bà lại bắt đầu than khóc.

Chuyện này tôi cũng từng nghe nói qua.

Gia đình người đàn bà này mở một quán ăn nhỏ, tay nghề chồng cô ta cũng khá, trong 7 ngày Trương Thiên Nhất ở đây, tôi chính là cùng cậu ta ăn cơm ở đó.

Quán ăn kiểu gia đình, chồng cô ta là đầu bếp chính, cô ta dắt theo đứa con để chào khách và thu tiền.

Mẹ chồng cô ta thì đi m/ua rau, rửa rau, thái rau, còn phải rửa bát, bưng đĩa, dọn vệ sinh lao lực đến c/òng cả lưng, dáng người lúc nào cũng khom xuống, người trong trấn gọi bà là "Bà C/òng".

Ch*t thế nào cũng không ai biết.

Nghe nói người con trai nửa đêm dậy phát hiện x/ác đã lạnh toát, ngay đêm đó vợ chồng con trai đã nhập quan, sáng sớm đem ch/ôn.

Người trong trấn đều nói bà sống không đáng, ch*t cũng ly kỳ.

Nhưng con trai con dâu bà đã đem ch/ôn rồi, cũng chẳng ai muốn lo chuyện bao đồng.

Loại quán ăn nhỏ này để ki/ếm tiền, nguyên liệu sử dụng đương nhiên sẽ không tốt lắm.

Th!t hạch, bì lợn vụn mà đồ tể Trương b/án thừa, hay những miếng th!t đã bốc mùi để vài ngày, đều được đưa đến nhà cô ta.

Xào nấu thì không được, sợ bị người ta ăn ra vị lạ, chỉ có thể dùng để thắng mỡ rồi dùng tóp mỡ làm món phụ.

Con trai Bà C/òng đã ngã vào cái chảo gang lớn đang thắng mỡ lợn, bị bỏng ch*t.

Người phát hiện th* th/ể nói, cả người giống như cá chiên nguyên con, nằm co quắp trong chảo, cả nhà đều là mùi thơm của th!t rán.

Nhưng lạ là quần áo anh ta đều cởi sạch sẽ, gấp gọn gàng đặt bên cạnh bếp.

Nếu nói là trượt chân ngã vào, ai mà tin được chứ?

Tôi ngước mắt nhìn Mặc U, gần đây ban ngày hắn cũng ra ngoài chắc chắn đã phát hiện ra điều gì đó rồi.

Hắn xoay khúc gỗ đó, ra hiệu cho tôi tiếp tục.

Người đàn bà kia cứ gào khóc không ngừng, tôi đành thấp giọng nói: "Các người đến đây để trả tiền qu/an t/ài à?"

"Còn đòi tiền! Cô trả mạng nhà tôi đây... Bố tôi, anh tôi, còn có những người đêm đó giúp đến nhà cô kéo qu/an t/ài, đều ch*t cả rồi. Những người khác ch*t cũng là vì đã lấy đồ từ nhà cô, chắc chắn là cô đã làm thứ tà môn gì đó, hại ch*t những người này. Nếu không thì hơn 2 năm qua, nhà cô mất nhiều đồ như vậy, sao cô lại mặc kệ cho họ lấy!"

"Bây giờ tôi và con tôi đều sắp ch*t rồi, đều tại qu/an t/ài nhà cô hại."

Người đàn bà đó như phát đi/ên, xoay người kéo khóa sau váy, định nhào về phía tôi.

Nhưng vừa mới động đậy, khúc gỗ xoay trên đầu ngón tay Mặc U đã nhắm thẳng vào đầu cô ta.

Khí trường của Mặc U quá lớn.

Cô ta sợ hãi ôm lấy đứa trẻ, lùi lại phía sau, hét lên với tôi: "2 năm trước, tôi nghe thấy cô nói chuyện với đứa nhỏ xinh đẹp họ Trương kia rồi. Nhà các người còn tạo nhân quan, bây giờ x/ác ch*t của những người đã mất đều bị lôi ra, tạo thành qu/an t/ài, đó chính là nhân quan mà các người muốn!"

"Dùng người để đóng qu/an t/ài chính là nhân quan, chắc chắn là hai mụ đi/ên giấu trong nhà cô dùng cách gì đó hại người, rồi lấy x/ác người để đóng qu/an t/ài!" Người đàn bà cũng nhìn tôi với vẻ đi/ên dại.

Sau lưng cô ta cũng giống như trước ngựk đứa con, đầy những nốt mụn rộp sưng đỏ bóng loáng, tụ lại thành một hình bài vị.

"Nhân quan?"

Tôi cũng ngẩn người một chút.

Dùng x/ác người đóng qu/an t/ài...

"Ngay dưới hầm cầu đầu cầu kia kìa!" Người đàn bà nhìn tôi chằm chằm đầy á/c đ/ộc, bế con, cứ thế để lộ tấm lưng: "Cô có dám đi xem với tôi không!"

Mặc U lạnh lùng hừ một tiếng, nắm lấy tay tôi, ra hiệu cho cô ta dẫn đường.

Trấn không lớn, người đàn bà này làm ầm lên như vậy, nửa trấn người đã kéo đến.

Từ tiệm qu/an t/ài đến đầu cầu đi bộ cũng chỉ mất khoảng 10 phút.

Trên đường người đi theo ngày càng đông, tiếng xì xào bàn tán, chỉ trỏ vào tôi, còn có kẻ lén nhổ nước bọt ch/ửi là vận xui.

Tôi từ nhỏ đã lớn lên trong ánh nhìn như vậy, nên cũng chẳng để tâm. Ngược lại sắc mặt Mặc U ngày càng trầm xuống, tay nắm lấy tay tôi cũng ngày càng ch/ặt.

Cái hầm cầu đó bị bỏ hoang không biết đã bao lâu, đều bị cỏ dại mọc cao che khuất.

Cũng không biết người đàn bà đó tìm thấy bằng cách nào.

Cô ta bế con, gạt cỏ tranh sang bên, không chút sợ hãi tiên phong đi vào trong.

Mặc U nắm tay tôi, liếc mắt nhìn những người trong trấn đi theo xem náo nhiệt, ghé tai tôi nói nhỏ: "Tiểu A Cửu, cô nhìn những người này xem, đều là người cả sao?"

Hầm cầu ở dưới cầu, vốn dĩ đã âm u, bị hắn nói như vậy trong phút chốc tôi chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Cầu, bản thân nó đã là lối thông giữa hai giới âm dương.

Dưới cầu, giấu âm tụ uế là nơi dễ tích tụ những thứ âm tà nhất.

Được Mặc U nhắc nhở, tôi quay đầu nhìn lại, dưới chân cầu tối tăm khuôn mặt của nhiều người lúc ẩn lúc hiện, không nhìn rõ ngũ quan.

"Nhân quan à, không biết có bao nhiêu thứ đang thèm khát đây." Mặc U kéo tôi về phía trước, nửa vòng tôi vào lòng mình, "Tiểu A Cửu, không cần sợ, có tôi ở đây rồi."

Nhưng khi nhìn thấy thứ trong hầm cầu, tôi sợ đến mức toàn thân lạnh ngắt.

Lúc này mới hiểu tại sao người đàn bà kia khẳng định đó là "qu/an t/ài ".

Chỉ thấy một chiếc "qu/an t/ài" được tạo thành từ tứ chi c/ắt gọt như nguyên liệu gỗ, đan xen, chắp vá với nhau, đặt trong hầm cầu tối tăm nhỏ nước.

Giữa những tứ chi đó, được gắn kết đông đặc bằng một thứ giống như mỡ lợn.

Còn những cái đầu người thì khảm quanh nắp qu/an t/ài, dường như để làm họa tiết điêu khắc.

Ở vị trí đầu chính của qu/an t/ài, khảm một cái đầu người bị chiên đến mức da th!t vàng ch/áy!

Có lẽ vì hầm cầu lạnh lẽo nên không có mùi tử khí, ngược lại còn có… Mùi thơm của mỡ lợn đang thắng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm