Hồi bé tôi trượt chân đuối nước, là Thẩm Luật đã c/ứu tôi.

Kể từ ngày đó, tôi lấy thân phận anh em tốt, làm li /ếm cẩu cho hắn suốt mười năm.

Tất cả mọi người đều biết tôi thích Thẩm Luật.

Thế nên, khi thấy hắn dắt tay một cô gái xuất hiện, đám bạn xung quanh tôi đều sửng sốt.

"Gọi tôi đến đây có chuyện gì?"

Biểu cảm của Thẩm Luật lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Tôi không lên tiếng.

Chỉ dời ánh mắt trào phúng cợt nhả sang người Đường Hà.

Đôi mắt như nai con của cô ta chạm phải ánh nhìn của tôi, thế mà lại r/un r/ẩy, rụt rè trốn ra sau lưng Thẩm Luật.

Vẫn là cái dáng vẻ điềm đạm đáng thương giống hệt kiếp trước.

"Vừa hay, tôi giới thiệu một chút."

Lúc nhìn sang Đường Hà, nét mặt Thẩm Luật rõ ràng trở nên dịu dàng hơn hẳn.

"Đây là bạn gái tôi, Đường Hà."

"Cô ấy bị bệ/nh trầm cảm, tôi hy vọng mọi người đừng coi cô ấy như người bình thường, kẻo làm tổn thương đến cô ấy."

Nói xong, hắn tiếp tục:

"Đúng rồi, căn hộ ở trung tâm thành phố ấy, tôi định để A Hà dọn vào đó dưỡng bệ/nh. Cậu không có việc gì thì đừng tới đó nữa."

Giọng điệu đầy tính ra lệnh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm