Nhận thấy ánh nhìn của tôi, Lâm Lãng dừng động tác.
Tôi cũng gi/ật mình hoàn h/ồn, bước ra khỏi phòng ngủ.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Lâm Lãng cũng rời đi.
Lâm Khả cười tít mắt khoác tay tôi: "Tốt quá rồi Diệu Diệu, trước đây tớ cứ lo chị dâu tương lai mà khó tính thì biết làm sao, là cậu thì tớ không cần lo nữa rồi."
"Không phải đâu Lâm Khả, tớ với anh cậu..."
Không cho tôi cơ hội giải thích, Lâm Khả nói tiếp: "Được rồi, cậu không cần phải nói đâu, tớ hiểu cả mà." Nói xong, cô nàng xách túi đi ra ngoài.
Tôi ngồi ngẩn tò te tại chỗ, cạn lời không nói nên lời.
Cậu hiểu cái gì chứ hả!
Thở dài một hơi, tôi quay về căn phòng thuê của mình.
Lần này, đến chủ nhà cũng thấy ngại.
"Em gái à! Chị trả lại tiền thuê nhà những ngày còn lại cho em nhé! Ngày nào cũng dột thế này, tiền thuê nhà của em chỉ đủ để sửa mái nhà thôi."
"... Được ạ!"
Tôi thực sự phải chuyển nhà rồi.
Chỉ là ở thành phố siêu cấp một như thế này, tiền thuê nhà ở Hải Thị không phải chuyện đùa.
Tôi và Lâm Khả là bạn thân rất tốt, nhưng tôi không định ở nhờ chỗ cô ấy.
Vì quá coi trọng tình bạn này nên tôi không muốn bất kỳ yếu tố nào ảnh hưởng đến nó.
Thế là tôi liên hệ với môi giới để xem nhà.
Môi giới dẫn tôi đi xem toàn là những căn phòng đơn giá rẻ hơn một chút.
Vạn vạn không ngờ, trong lúc xem nhà, tôi lại tình cờ gặp Lâm Khả.
Bên cạnh cô ấy còn có một người đàn ông, gương mặt điển trai, ăn mặc giản dị hơn nhiều so với bộ đồ hiệu trên người Lâm Khả.
Người này chắc là bạn trai mới quen gần đây của cô ấy.
Nhìn thấy tôi, cô ấy lập tức trừng to mắt: "Được lắm Tô Diệu Diệu, ra ngoài thuê nhà mà không ở nhà tớ, tớ muốn tuyệt giao với cậu!"