Tối đó, Tống Kinh Triệt kiên quyết ở lại b/ệnh viện trông đêm.

Lý do là vì cậu ấy nhận được tin nhắn xin lỗi của Hạ Tiểu Hà, bảo rằng không nỡ bỏ mặc Hạ Trì nên muốn ở lại bên đó chăm sóc cho cậu ta.

Cậu ấy đưa thẳng tin nhắn ra trước mặt tôi, giọng điệu bình thản như đang đọc báo cáo:

"Tôi vừa bị bỏ rơi, rất buồn, rất đ/au lòng, không biết sẽ làm ra chuyện dại dột gì đâu."

"Vậy thì sao?" Liên quan gì đến tôi?

"Dựa trên tinh thần tình bạn học cùng khóa, tôi muốn ở lại đây trông đêm."

"Tôi không cần."

"Tôi cần."

Nghe cả buổi trời, hóa ra là muốn tôi "trông đêm" cùng cậu ấy à?

...

Đêm lạnh như nước.

Chẳng biết Tống Kinh Triệt đã dùng "siêu năng lực" hay "năng lực đồng tiền" mà tôi được chuyển từ ngoài hành lang vào hẳn phòng đơn VIP.

Cậu ấy mượn tạm một chiếc chăn lông, rồi nằm ngay xuống chiếc ghế sofa nhỏ bên cạnh.

Bên tai vang lên tiếng thở đều đều. Tôi khẽ cất lời:

"Tống Kinh Triệt, rốt cuộc là cậu có gửi nhầm thư tình hay không?"

…Hay là cậu cố tình nói như vậy để trả th/ù sự bất nhất giữa lời nói và trái tim của tôi ở kiếp trước?

Tiếng thở bên cạnh trở nên chậm lại.

"Bức thư đó là viết cho Hạ Tiểu Hà thật sao?"

Nói xong câu đó, cổ họng tôi có chút nghẹn lại.

Sự im lặng lúc này giống như một phạm nhân đang chờ đợi phán quyết cuối cùng.

Tôi tiếp tục gặng hỏi: "Thật ra cậu đâu có để nhầm. Vốn dĩ phòng học của tôi và cô ấy không nằm cùng một tòa nhà."

Chuyện này là do mãi sau này Tiểu A - fan hâm m/ộ số một của Hạ Tiểu Hà lỡ miệng nói ra.

Chương 9:

Điều hòa lớp Hạ Tiểu Hà bị hỏng, cả lớp tạm thời chuyển sang tòa nhà bên cạnh để học.

Hơn nữa đã chuyển đi được mấy tuần rồi.

Cuối cùng Tống Kinh Triệt cũng lên tiếng.

"Cậu hy vọng tôi sẽ trả lời thế nào."

Cậu ấy không phủ nhận, cũng chẳng thừa nhận.

Cậu ấy đang lảng tránh.

"Vậy tại sao cậu lại nói cậu để nhầm? Còn để Hạ Tiểu Hà nói với tôi những lời đó?"

Qua chuyến du lịch tốt nghiệp lần này có thể thấy sự quan tâm của Hạ Tiểu Hà dành cho cậu ấy kém xa so với dành cho Hạ Trì.

Tôi ngồi dậy, nhìn bóng lưng đang quay về phía tôi của Tống Kinh Triệt.

Ghế sofa rất nhỏ, Tống Kinh Triệt nằm lên đó thì nửa phần chân đã thò cả ra ngoài.

Cậu ấy ngủ chẳng hề thoải mái, nhưng sau khi biết tôi không muốn báo cho người nhà, cậu ấy vẫn kiên quyết ở lại trông đêm.

Suốt dọc đường đi, tuy cậu ấy không nói gì nhưng vẫn luôn chú ý, chăm sóc cho tôi.

Tôi không tin lời cậu ấy nói, nhưng tôi có thể nhìn thấy những việc cậu ấy làm.

Ánh trăng phủ lên người cậu ấy một quầng sáng dịu dàng.

Tôi gấp một tờ giấy nhớ thành máy bay giấy rồi phi lên người cậu ấy.

Tống Kinh Triệt bị ném trúng bèn ngồi dậy nhặt lấy.

Cậu ấy đang định mở ra thì tôi đột ngột lên tiếng:

"Tống Kinh Triệt, tôi hề hẹn hò với Hạ Trì."

Trên tờ giấy nhớ chỉ vỏn vẹn một câu:

[Tôi thích cậu, cậu có đồng ý ở bên tôi không?]

Cậu ấy chằm chằm nhìn vào dòng chữ đó, nhìn rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng cậu ấy sắp ngủ gật luôn rồi...

"Vẫn là… thôi vậy."

Giọng nói trầm trầm của cậu ấy vang vọng trong phòng b/ệnh.

"Cậu cứ coi như tôi..." Dường như bàn tay nắm tờ giấy đang r/un r/ẩy.

"Coi như tôi hối h/ận rồi đi. Tôi vẫn cảm thấy làm bạn với những cô gái có tính cách như cậu thì thoải mái hơn."

Tôi kéo mạnh chăn lên trùm kín đầu, cắn ch/ặt môi dưới.

"Ừm. Tôi biết rồi."

Vậy thì… tạm biệt.

Tôi rút điện thoại trong ngựk ra, gửi tin nhắn cho huấn luyện viên của Học viện Thể thao- người vẫn luôn chờ đợi câu trả lời của tôi.

[Thưa huấn luyện viên, em đồng ý nhận cơ hội này.]

Ánh sáng màn hình điện thoại vụt tắt.

Hãy để những nuối tiếc của kiếp trước, bỏ lỡ của kiếp này kết thúc trong đêm nay đi.

Nếu lúc này tôi ngoảnh đầu nhìn lại thì sẽ thấy Tống Kinh Triệt đang ngồi ngây ngốc trên ghế sofa.

Hai tay cậu ấy trân trọng nâng niu chiếc máy bay giấy đó, im lặng tựa như một bức tượng điêu khắc.

Cho đến khi trên tờ giấy loang ra một vệt nước nhạt nhòa.

Cậu ấy vội vàng cất đi, không để lộ chút biểu cảm nào mà nằm xuống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đem bức thư tỏ tình mỏng manh đó áp ch/ặt lên ngựk trái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Anh rể muốn cưới vợ lẽ, tôi bèn tìm chồng lẽ cho chị gái

Chương 8
Tỷ tỷ gả đi được một năm thì khóc lóc chạy về nhà mẹ đẻ, kể rằng Hầu gia muốn rước kỹ nữ thanh lâu về làm bình thê. Muội muội Thẩm Thanh Nguyên giận dữ, liền cho dán cáo thị khắp kinh thành, chiêu mộ bình phu cho tỷ tỷ, yêu cầu người đó phải văn võ song toàn, tài mạo xuất chúng. Tin tức này khiến cả kinh thành chấn động, Hầu gia tìm đến gây sự liền bị muội muội một cước đá văng. Muội muội lại đào ra chứng cứ Hầu gia tích trữ lương thực, tham ô hối lộ, dâng lên trước mặt Thái hậu. Cuối cùng, Hầu gia bị tước quan đày đi biệt xứ, tỷ tỷ thuận lợi hòa ly, mang theo nhi tử trở về nhà mẹ đẻ, cùng tài tử Tạ Nghiễn vẽ nên cuộc đời mới. Đây là một câu chuyện cổ đại ca ngợi tình cảm tỷ muội thắm thiết, cùng hành trình nghịch tập báo thù đầy sảng khoái.
Báo thù
Nữ Cường
Cổ trang
6