Trong từ đường có một bức tượng Thần Nông thị, Q/uỷ Mẫu là một trong những thuộc hạ của Xi Vưu, chắc hẳn cũng có mấy phần kiêng kị. Hơn nữa khi tôi lên núi, ông Năm nói, nếu dã nhân tóm vai tôi thì đó là phúc của tôi.

Các đời trước của làng chắc hẳn từng xuất hiện Q/uỷ Mẫu, có thể sẽ có cách nào đó để kiềm chế họ.

Trên đường đi đến từ đường, chúng tôi lần lượt nghe thấy tiếng la hét từ những ngôi nhà gần đó, một số dân làng loạng choạng chạy ra khỏi nhà, ngay cả té ngã cũng cố bò về phía từ đường.

Khi chúng tôi chạy vào từ đường, ông Năm đã ở đó, hai vợ chồng Vương Đại Lâm và chị Vương cũng vậy, Vương Dương Dương đang buồn ngủ, thẫn thờ ngồi trên mặt đất.

Ông Năm đ/ấm ngựk dậm chân, khóc lớn.

"Nghiệp chướng! Q/uỷ Mẫu vĩnh viễn bị nh/ốt ở Kiêu Dương, làm sao còn có thể trở về làng!"

Tôi bước tới, nắm lấy cổ áo ông ta và t/át ông ta hai cái.

"Hét cái gì mà hét? Bây giờ nghĩ xem phải làm gì đi!"

Ông Năm sửng sốt một lúc rồi tỉnh lại.

“Mau, tất cả nam đinh lại đây, nhỏ m/áu vào tế đàn, mỗi người cầm một nén hương!”

Dân làng phản ứng rất nhanh, đều làm theo sự chỉ dẫn của ông Năm, thắp hương, cửa tế đàn đóng ch/ặt, tiếng kêu bên ngoài dần dần yếu đi.

Trong lúc mọi người bàn tán, chúng tôi dần dần hiểu ra toàn bộ câu chuyện.

Hóa ra dân làng ở làng Mạo Câu thực sự là hậu duệ của tộc Q/uỷ Cô. Theo truyền thống của tộc, chỉ cần Q/uỷ Mẫu xuất hiện trong tộc thì cả làng sẽ gặp vận may, Q/uỷ Mẫu gi*t càng nhiều thì vận may của làng càng mạnh.

Q/uỷ Mẫu được Kiêu Dương canh giữ, ký hiệu bị tôi xóa ở lối vào hố cây có lẽ là ký hiệu để trấn áp Q/uỷ Mẫu. Kiêu Dương sẽ bắt người sống đem đến cho Q/uỷ Mẫu ăn, đống xươ/ng bên trong không phải bị dã nhân ăn mà là Vương Thúy Bình ăn.

Cứ mười năm trong làng lại phái một người phụ nữ đến Dã nhân câu, nếu dã nhân không thích cô ấy, dân làng sẽ dùng người phụ nữ đó làm mồi nhử để săn lùng dã nhân và ăn th!t của chúng, tộc Kiêu Dương cũng chấp nhận hành vi này.

Nếu như thích thì người phụ nữ này có thể trở thành Q/uỷ Mẫu, bị nh/ốt trong Dã nhân cốc nhằm cải thiện vận may của cả làng.

Những kẻ xui xẻo đều là phụ nữ, kẻ được lợi đều là đàn ông, truyền thống nhảm nhí này không ngờ cũng có thể nghĩ ra.

Làng này làm á/c nhiều năm như vậy, rơi vào hoàn cảnh này đều là quả báo, tôi thực sự không muốn nhúng tay vào. Nhưng tôi đã thả Q/uỷ Mẫu ra, sau khi cô ta tàn sát làng này, nhất định sẽ làm hại những nơi khác nên tôi không thể bỏ qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Crush cũ cười nhạo tôi đi giao đồ ăn, nào ngờ tôi là con gái độc nhất của tỷ phú

Chương 9
Tổ tiên nhà tôi khởi nghiệp từ nghề khai thác mỏ, giàu đến mức nào ư? Ngày tôi chào đời, ông nội mua thẳng nửa quả núi làm quà đầy tháng cho tôi. Ba tuổi, tôi bốc thăm thôi nôi trúng ngay một chiếc bàn tính vàng, cả nhà thức trắng đêm để thành lập quỹ tín thác cho tôi. Hồi tiểu học đi họp phụ huynh, hiệu trưởng thấy bố mẹ tôi đều phải khúm núm đứng dậy. Thế nhưng năm tôi mười tuổi, tôi suýt chút nữa bị bắt cóc. Bố mẹ sợ hãi tột độ, từ đó ném tôi vào một khu chung cư bình dân, mặc quần áo mua ở chợ đầu mối, ăn cơm suất rẻ nhất ở nhà ăn tập thể. Tôi cũng thấy thoải mái vì được yên tĩnh. Cho đến buổi họp lớp năm năm sau khi tốt nghiệp, cô lớp trưởng tôi từng thầm thương trộm nhớ nhìn thấy tôi mặc đồng phục shipper, cười cười xếp tôi vào bàn của nhân viên phục vụ. Hoa khôi của lớp dịu dàng nói: "Ôi dào, mọi người đừng nói thế, đối với Chi Dao mà nói, tự nuôi sống được bản thân đã là một loại thành công rồi mà." Cả đám nâng ly hùa theo: "May mà hồi đó lớp trưởng không bị mù, nếu không giờ chắc phải cùng cô ta chen chúc trong căn nhà thuê mà ăn mì tôm rồi nhỉ?" Tôi chẳng có phản ứng gì, chỉ đang cau mày nhìn tệp tài liệu mà hội đồng quản trị gia tộc gửi đến trên điện thoại.
Sảng Văn
Tình cảm
0