Ác Mộng Đồng Tử Giấy

Chương 9

13/06/2025 11:44

Cửa sổ nhà tôi dán kính mờ, nhìn ra ngoài lúc nào cũng mờ ảo. Khi trời tối hẳn thì chẳng thấy gì nữa.

Vậy nên đêm qua, khi bố tôi bị tr/eo c/ổ trên xà nhà ngoài kia, cả tôi lẫn mẹ đều không hay biết.

Tiếng đ/ập lộp bộp hỗn lo/ạn đêm qua, chính là lúc bố giãy giụa, chân đạp trúng khung cửa.

Bố tôi được người trong làng phát hiện. Có người đi ngang nhà, đã thấy bóng người lủng lẳng trên xà từ xa.

Khi hạ x/á/c xuống, lưỡi bố tôi thè dài, mắt trợn ngược chỉ còn lòng trắng. Trên cổ in hằn những vết xước dọc, dưới móng tay đầy thịt vụn.

Chính ông tự cào x/é mình.

Trưởng thôn bảo, khi ngạt thở người ta đều như vậy.

Mép cửa sổ còn hằn vết giày kéo dài.

"Thằng Hai đứng trên bệ này, chắc vì mất sức trượt chân nên mới ch*t."

"Ôi, tiếc thật!"

Không phải...

Không phải thế!

Trên lớp bụi bặm ở cửa sổ, bên cạnh dấu chân bố, còn có vết ngón tay nhỏ mờ nhạt.

Bố tôi đã tìm thấy đường sống, nhưng bị ai đó đẩy xuống!

Mẹ biết tiếng động đêm qua là lời hối h/ận của bố. Bà đ/ấm ng/ực, t/át vào mặt mình: "Giá mà biết anh ấy về, tôi đã ra xem rồi!"

"Đều tại tôi! Tại tôi cả!"

"Chi bằng theo anh ấy cho xong!"

Mấy bà hàng xóm khuyên can, bảo mẹ đừng khóc thảm quá: "Giờ con trai còn trông cậy vào cô đấy".

"Phải rồi, đứa bé còn nhỏ, ngày hưởng phúc sau này còn dài."

Tôi biết, mẹ đang sợ hãi nhiều hơn.

Theo lời kể, lúc ch*t, bố tôi nhìn thẳng vào cửa sổ, hướng về phía trong nhà. Đôi mắt bất mãn ấy nếu xuyên qua lớp kính mờ, nhìn thẳng vào giường của mẹ.

Sao mẹ tôi không kh/iếp s/ợ cho được?

Nửa đêm, tiếng gõ cửa kính nhỏ dần. Tôi bảo mẹ mình nghe có tiếng người nói.

Như tiếng bố gọi tên tôi.

Mẹ kéo tôi lại, m/ắng tôi ích kỷ, bảo tôi muốn rước q/uỷ vào nhà.

"M/a q/uỷ giả dối lắm. Nếu bố mày về, cửa không khóa, tự mở vào được, gọi làm gì?"

"Làm mấy trò này chỉ để dụ mình ra thôi!"

"Mẹ mày không mắc lừa đâu!"

Mẹ tôi tự cho là mình khôn ngoan.

Nên bố tôi đã ch*t.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm