18

Đầu nặng trĩu.

Tôi dường như đã bước vào một màn sương m/ù.

Giống như một linh h/ồn cô đ/ộc, đi lang thang khắp nơi nhưng dù thế nào cũng không tìm thấy lối ra.

"Tuế Tuế, Tuế Tuế!"

Tuế Tuế? Đang gọi tôi sao? Nhưng tôi đã đổi tên rồi, tên là Lâm Hữu Nguyệt mà.

"Tuế Tuế, cậu đừng dọa mình! Tuế Tuế à!"

Ai đang gọi tôi vậy?

Hình như là một thiếu niên. Giọng nói mang theo sự hoảng lo/ạn tột độ.

Làm tôi có chút muốn khóc.

Tôi muốn nói với cậu ấy, đừng khóc, tôi không xứng đáng.

Tôi không xứng đáng...

"Ai nói cậu không xứng đáng? Cậu xứng đáng! Cậu xứng đáng được yêu thương mà! An Tuế? Tên thật của cậu là An Tuế sao? Rất êm tai, dễ nghe hơn cái tên Hữu Nguyệt gì đó nhiều!"

"An Tuế, sau này mình chỉ gọi cậu là An Tuế, cậu đừng sợ. Tên th/ần ki/nh đó mà đến nữa, mình vẫn sẽ đuổi hắn đi! Hắn mà còn dám bóp cổ cậu, sàm sỡ cậu, mình đây sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t hắn!"

"Ây da, An Tuế, đừng khóc đừng khóc, chỉ là bị điện gi/ật hai cái thôi mà. Mình da thô thịt dày, không đ/au chút nào đâu~"

"An Tuế, cậu sao vậy? Sao lại hộc m.á.u? Cậu đừng dọa mình!"

"Trên... trên người cậu sao lại có mảng bầm tím lớn thế này? Cái gì? Anh trai cậu đ/á sao? Hắn ta còn là người không?"

"An Tuế, đừng mà! Đừng nhắm mắt lại, xin cậu..."

...

"Tuế Tuế! Đừng nhắm mắt lại, xin cậu... mình thực sự, không có cách nào... chịu đựng thêm một lần nào nữa đâu!"

Giọng nói mơ hồ trong sự hỗn lo/ạn và một tiếng khóc rõ ràng dần dần hòa làm một.

A.

Tôi biết rồi.

Tôi nhận ra cậu rồi.

Tiểu Trì... của tôi.

Chàng thiếu niên mười tám tuổi tận mắt chứng kiến bố mẹ vì c/ứu người mà bất ngờ rơi xuống vách núi, nên tinh thần gặp vấn đề.

Người mà…

Là vị anh hùng vĩ đại đã vùng thoát khỏi đai trói, giáng một đ.ấ.m vào huyệt thái dương của Cố Phi khi cậu ta bóp cổ và cưỡng hôn tôi.

Người anh trai nhỏ kia, vì tôi mà hết lần này đến lần khác... c.ắ.n răng vượt qua những trận điện gi/ật.

Sau khi tôi ngừng thở, cậu trốn khỏi bệ/nh viện t/âm th/ần khét tiếng này, châm một mồi lửa th/iêu rụi nhà họ Lâm.

Trơ mắt nhìn đám người đó la hét, bỏ chạy, xô đẩy nhau trong biển lửa, cho đến khi tất cả gục ngã xuống đất.

Sau đó, cậu cầm mảnh kính vỡ, tự rạ/ch cổ mình...

Chúng tôi gặp lại nhau trong màn sương m/ù.

Cậu nắm lấy tay tôi, từng bước tiến về phía trước.

"An Tuế à, cậu nói xem, tại sao mình không gặp cậu sớm hơn chứ? Mình thực sự, rất yêu, rất yêu, rất yêu cậu!"

"Cậu xứng đáng có được tất cả, có được món quà chỉ thuộc về riêng cậu, có được gia đình yêu thương bảo vệ cậu, có được tình yêu thủy chung son sắt!"

"An Tuế, nếu có thể làm lại từ đầu, hãy tránh xa cội ng/uồn đ/au khổ. Hãy yêu thương bản thân, phải yêu chính mình hơn bất kỳ ai khác, được không?"

...

"Đúng, tôi muốn giao dịch với ngài!"

"Dùng linh h/ồn trọn vẹn của tôi, để đổi lấy tình yêu và cảm xúc mà cô gái ấy đã cầm cố cho ngài!"

"Cô ấy không thể đ.á.n.h mất khả năng yêu thương, cô ấy phải yêu bản thân mình, cô ấy bắt buộc phải nảy sinh trái tim biết yêu thương chính mình. Xin ngài, hãy trả lại cho cô ấy!"

Trong một ảo ảnh mờ mịt, người đàn ông mặc áo choàng đen ngẩng đầu lên, nhìn thiếu niên đang bướng bỉnh nhìn chằm chằm mình.

Trong mắt hắn ánh lên vẻ thương xót.

"Được."

"Ta thậm chí... có thể tạo ngoại lệ cho các người, chúng ta đ.á.n.h cược một ván, thấy sao?"

"Ta cược rằng, cô gái này cả đời này vẫn không học được cách yêu thương bản thân. Cô ta vẫn sẽ hèn mọn c/ầu x/in tình yêu và sự thương hại từ những kẻ đó."

"Ta sẽ lấy đi toàn bộ ký ức của cô ta về cậu. Còn cậu, sẽ mang theo phần ký ức này trở về quá khứ, trơ mắt nhìn cô ta ngày qua ngày đi vào vết xe đổ!”

“Không thể mở lời, không thể đổi mệnh, cùng người cậu yêu đi lại con đường cũ đầy rẫy chông gai, cho đến khi số phận của tất cả mọi người... đều ngã ngũ!"

Hắn vươn tay, đưa một bản khế ước đến trước mặt Giang Trì với giọng điệu đầy cám dỗ.

Còn thiếu niên kia, không chút do dự, đã giao ra trái tim của chính mình...

19

Hai tháng sau, tôi xuất viện.

Bác sĩ nói tôi chỉ bị ngất xỉu tạm thời do cảm xúc quá kích động.

Tôi và Giang Trì đã được bước chân vào cùng một ngôi trường đại học đúng như mong nguyện.

Trong thời gian rảnh rỗi, Giang Trì dành rất nhiều tâm huyết để phổ biến cho những người leo núi nghiệp dư về sự nguy hiểm của núi tuyết cùng với kiến thức tự c/ứu hộ.

Đội c/ứu hộ núi tuyết do chúng tôi tự bỏ tiền túi thành lập hiện tại đã đi vào hoạt động.

Bố mẹ nuôi vẫn giữ tính cách xởi lởi, nhiệt tình. Bố mẹ đã chủ động đứng ra làm người phụ trách của đội c/ứu hộ.

Tôi từng có ý định khuyên họ từ bỏ việc leo núi. Nhưng mỗi lần định mở lời, tôi đều bị ánh sáng nhiệt thành trong mắt họ làm cho chùn bước.

Giang Trì lại quay sang khuyên tôi: "Con người luôn phải có đam mê, ép buộc họ từ bỏ chính là một sự t.r.a t.ấ.n."

May mắn thay, vào mùa thu năm chúng tôi mười tám tuổi, bố mẹ lại một lần nữa c/ứu được người leo núi đang lảo đảo bên bờ vực. Và lần này, nhờ có đội c/ứu hộ chuyên nghiệp hỗ trợ, không có bất kỳ ai thương vo/ng.

Nhìn bảng tin thịnh hành trên điện thoại, tôi vui vẻ kéo Giang Trì ra sân vận động chạy liền ba vòng.

Cậu cuối cùng cũng trút bỏ được vẻ thản nhiên giả tạo bấy lâu, quỳ gục trên đường chạy tổng hợp, vừa khóc vừa cười suốt nửa tiếng đồng hồ.

Tôi cúi đầu, nhìn mấy tin tức thịnh hành nằm ngay sát tin về đội c/ứu hộ trên màn hình điện thoại.

“Nhà họ Cố ở thành phố A tuyên bố phá sản, đã có kết quả tuyên án vụ người cầm quyền nhà họ Cố thuê sát thủ g.i.ế.c người.”

“Vụ án thuê sát thủ g.i.ế.c người có uẩn khúc, Lâm Kiều Nguyệt thừa nhận đã hạ t.h.u.ố.c Cố Phi rồi đẩy hắn cho một gã đàn ông vạm vỡ đồng tính.”

“Ân oán tình th/ù khó dứt? Cố Phi bóp cổ Lâm Kiều Nguyệt đến c.h.ế.t tại một bệ/nh viện t/âm th/ần, nghi ngờ lĩnh án t.ử hình?”

“Thần đồng một thời Lâm Cẩm Ca được phát hiện đã t/ự s*t tại nhà…”

"Hửm? Sao cậu không an ủi mình? Đang xem gì thế?"

Tôi đành cam chịu nắm lấy tay cậu.

"An ủi cậu này!"

"Chưa đủ!"

?

"Vậy cậu muốn thế nào?"

Cậu ghé sát mặt lại gần.

Chuyện này?

Hừ, thật không biết x/ấu hổ!

20

Vào năm tốt nghiệp đại học, tôi và Giang Trì cuối cùng cũng thỏa nguyện đặt chân lên đỉnh Mont Blanc.

Lớp tuyết đọng quanh năm không tan bao phủ lấy vạn vật dưới chân. Nhưng tôi đã không còn cảm giác hoang mang và u uất như lần đầu tiên leo núi nữa.

Tôi chỉ là... vẫn còn chút lo lắng...

Tôi bàng hoàng đặt tay lên n.g.ự.c cậu một lần nữa.

"Thật sự không thấy khó chịu ở đâu sao? Một chút cũng không có à? Nửa chút cũng không luôn?"

Cậu bật cười.

"Một chút cũng không có! Nửa chút cũng không luôn!"

"Tuế Tuế của mình thật giỏi giang! Yêu bản thân như vậy, nỗ lực vươn lên như vậy, giúp mình giành chiến thắng một cách triệt để!"

Tôi chậm rãi thở phào một hơi.

Vừa định buông tay xuống, lại bị cậu ấn c.h.ặ.t hơn.

?

"Nhưng mà, cậu có thấy tim mình đang đ/ập rất nhanh không?"

Đồ... đồ l/ưu m/a/nh!

Trả lại chàng thiếu niên ngây thơ cho tôi đây!!!

[TOÀN VĂN HOÀN.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm