SERIES LIVESTREAM GIÁM ĐỊNH BẢO VẬT

KINH HỒN VÌ MÓN ĂN MUA BÊN NGOÀI - CHAP 4

14/04/2026 16:03

8.

Tôi không còn nhìn vào màn hình nữa mà dán c.h.ặ.t mắt vào cánh cửa phòng. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là: Gói gà rán này do người bạn của Trư Ca gửi đến. Nhưng nghĩ lại, tôi thấy thật hoang đường.

Việc kết nối livestream là hoàn toàn ngẫu nhiên, địa chỉ IP của Trư Ca lại ở tận một thành phố khác. Cho dù người bạn đó có tài giỏi đến đâu, cũng không thể chỉ trong vài phút mà lần theo đường dây mạng để tìm đến tận đây được.

Mấy cô nàng ở phòng đối diện đều là "cú đêm", thường xuyên đặt đồ ăn khuya. Gói gà rán này mười mươi là của họ, chắc shipper gõ nhầm cửa thôi.

Thế nhưng, đồng hồ đã điểm gần 12h đêm, sự trùng hợp đột ngột này khiến tôi lạnh sống lưng. Nó giống như việc bạn vừa xem xong phim Ringu, chiếc tivi trong nhà bỗng nhiên nhiễu sóng đen trắng vậy.

Tôi ngồi im trên ghế không nhúc nhích. Cửa gỗ ký túc xá cách âm không tốt, gõ mạnh thế này chắc chắn các phòng khác cũng nghe thấy, họ sẽ ra mở thôi.

Tiếng gõ cửa ngày càng gấp gáp, càng lúc càng lớn hơn.

"Xin chào, gà rán của bạn——!"

Triệu Minh Phương nằm giường trên khó chịu xoay người, lấy tay bịt tai lại: "Tiểu Nguyệt, mau ra mở cửa đi, ồn c.h.ế.t đi được!"

"Suỵt——! Đừng nói gì cả." Tôi chợt nhớ ra một chuyện: "Nam giới không vào được ký túc xá nữ, người bên ngoài có vấn đề."

Thông thường, shipper bên ngoài chỉ được để đồ ở điểm tập kết cố định, sinh viên phải tự xuống lấy. Nhưng quanh trường có một số tiệm đồ ăn khuya thuê sinh viên làm thêm, lại quen biết với dì quản lý ký túc xá nên buổi tối có thể mang đồ vào tận phòng. Có điều, quy định là nữ giao ký túc nữ, nam giao ký túc nam. Kẻ đang gõ cửa ngoài kia rõ ràng là giọng đàn ông.

Triệu Minh Phương sực tỉnh, trợn tròn mắt, cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh. Cô ấy cuộn c.h.ặ.t chăn, rụt đầu vào trong: "Là tr/ộm à? Có nên gọi cho phòng bảo vệ không, đ/áng s/ợ quá."

9.

"Xin chào, gà rán của các bạn đến rồi đây!" Người bên ngoài cao giọng, tông giọng bỗng chuyển sang âm nhu, nghe qua lại giống như một người con gái.

Triệu Minh Phương: "Ơ, là con gái mà, lúc nãy nghe nhầm rồi. Tiểu Nguyệt, mau ra mở cửa đi."

Tôi lắc đầu, không tự chủ được mà hạ thấp giọng: "Mình không đặt đồ ăn, không phải phòng mình đâu."

Triệu Minh Phương: "Nhưng người ta cứ gõ suốt, ảnh hưởng đến người khác cũng không hay, ra bảo người ta một tiếng đi. Cái người này cũng ngốc thật, nửa đêm cứ gõ gõ gõ, không biết gọi điện thoại à?"

Nói xong, cô ấy hất chăn ra, gào to một tiếng ra ngoài cửa: "Đừng gõ nữa! Phòng này không đặt đồ ăn đâu!"

Tiếng gõ cửa im bặt. Một lúc sau, có tiếng "Xin lỗi nhé" lí nhí vang lên, rồi không còn động tĩnh gì nữa.

Xem ra đúng là một sự hiểu lầm. Tôi thở phào, quay lại bàn học ngồi xuống. Trư Ca vẫn đang xoay xở nghiên c/ứu cái cân điện t.ử, thấy tôi trở lại liền ngồi thẳng dậy: "M/ộ Dung Nguyệt, sao cô nói nửa chừng vậy, rốt cuộc Q/uỷ Xưng Cốt là cái gì?"

Tôi chỉ tay vào cái cân điện t.ử của anh ta: "Anh biết tại sao cái cân lại hiện lên một dãy số 6 không? Trong Đạo giáo, 1, 3, 5 là Dương; 2, 4 là Âm. Mà 2 + 4 chính là con số cực Âm. Có một loại tà thuật, chọn người có bát tự toàn Âm, hànhz hạz rồi g.i.ế.c c.h.ế.t, sau đó đem xươ/ng ngâm trong dầu x/ác suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày, rồi tìm cách để người sống gặm nhấm, ám hơi người. Khúc xươ/ng luyện ra như vậy gọi là Q/uỷ Cốt. Kẻ bị hànhz hạz đến c.h.ế.t đó mang oán khí ngút trời, nên bất cứ mảnh xươ/ng nào của hắn đem cân lên đều sẽ ra số cực Âm, gọi là Q/uỷ Xưng Cốt."

Trư Ca nghe xong, bất giác ngả người ra sau, né xa mẩu xươ/ng đó một chút, "Vậy đây là một mẩu Q/uỷ Cốt? Thế nó dùng để làm gì?"

Tôi lắc đầu, nhìn chằm chằm vào mặt Trư Ca: "Anh đã gặm mẩu xươ/ng đó, thì giờ đây, xươ/ng hầu của anh mới chính là Q/uỷ Cốt thật sự. Hắn nhất định sẽ quay lại, l/ột sống cổ họng của anh đấy. Mau tìm cách mà chạy đi!"

"Á——!" Trư Ca k/inh h/oàng bịt lấy cổ, mặt c/ắt không còn giọt m.á.u, "Chị ơi, chị đừng dọa tôi nữa, tôi xin chị đấy!"

10.

"Tôi không dọa anh đâu, th/ủ đo/ạn của bọn tà tu này tà/n nh/ẫn lắm, nếu anh…"

"Đùng! Đùng! Đùng!"

Tiếng gõ cửa đột nhiên lại vang lên, vẫn là người giao hàng lúc nãy, "Xin hỏi, Chu Lâm có ở phòng này không ạ?"

Lần này, giọng của cô ta cực kỳ rõ ràng, như thể rót thẳng vào tai tôi vậy.

"Tôi gọi điện cho cô ấy rồi, gói gà rán này là cô ấy đặt. Cô ấy bảo đang trên đường về, sắp tới nơi rồi."

Cùng lúc đó, điện thoại rung lên, tôi nhận được tin nhắn WeChat của cô bạn cùng phòng Chu Lâm: [Tiểu Nguyệt, lấy hộ mình gói gà rán với.]

[Chẳng phải cậu về quê rồi sao?]

[Hầy, đừng nhắc nữa. Hai 'ông bà già' nhà mình tự nhiên rủ nhau đi du lịch mà không thèm bảo mình một câu. Mình xem phim xong về nhà mới thấy không vào được cửa, đúng là phục sát đất luôn!]

[Tàu điện ngầm ngừng chạy rồi, mình phải bắt taxi về đây. Cậu biết tiền taxi đắt thế nào không?] Chu Lâm than vãn một tràng dài.

Tôi mỉm cười lắc đầu, tháo tai nghe ra định đứng dậy mở cửa. Thế nhưng, trong khung hình livestream, sắc mặt Trư Ca bỗng biến đổi k/inh h/oàng, mặt mũi vặn vẹo, anh ta đi/ên cuồ/ng vẫy tay về phía tôi.

Không biết anh ta phát đi/ên cái gì, tôi liếc qua màn hình.

Kênh chat:【Mẹ kiếp!】

【M/ộ Dung Nguyệt, đừng mở cửa! Trư Ca nói người ngoài cửa là bạn của anh ta!】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 Thịt Tiên Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0