TỪ MỘ THÀNH HIỂU

Chương 13

14/11/2025 16:53

Bạch Khê nhận bản đồ, xem rất lâu. Và cũng im lặng rất lâu.

Cuối cùng anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi, đúng như dự đoán, ánh mắt xen lẫn vài phần đ.á.n.h giá.

Tôi biết anh ấy muốn hỏi gì. Muốn hỏi tôi, một người vừa tốt nghiệp Đại học làm sao có thể biết rõ những chuyện này?

Và làm sao lại chắc chắn về những địa điểm đó đến thế?

Nhưng cuối cùng, anh ấy không nói gì. Chỉ đứng dậy vỗ vai tôi: “Cậu vất vả rồi!” Rồi cầm bản đồ, bước ra khỏi văn phòng bắt đầu bố trí hành động bắt giữ.

Anh ấy đã chọn tin tưởng tôi.

Nhìn bóng lưng Bạch Khê, khóe mắt tôi lại không ngừng nóng lên. Nhận ra điều này, tôi sững sờ một lát, rồi đưa tay che mắt.

Thật là vô dụng quá đi, Giang Hiểu Thần!

36.

Sự hiểu biết của tôi về Tống Trầm là chính x/á/c.

Dựa trên bản đồ, Bạch Khê đã dẫn người thu giữ được nhiều địa điểm giao dịch. Mọi việc rất thuận lợi.

Nhưng không ai ngờ, khi truy quét địa điểm cuối cùng, lại xảy ra ngoài ý muốn.

Trong lúc vây bắt, có người không may trúng đạn, viên đạn x.é to.ạc động mạch chủ, chưa kịp đưa đến bệ/nh viện thì đã ra đi.

Tôi nhận ra người đó. Là chàng trai đã từng tranh cãi với tôi với vẻ bất phục nhưng kính phục khi Bạch Khê nhận Huân chương Hạng Nhất.

Mỗi lần ra nhiệm vụ đều vui vẻ xung phong nhận việc. Ngày thường trong văn phòng sẽ cười toe toét mang đồ ăn vặt chia cho chúng tôi. Sẽ luôn miệng gọi tôi một tiếng, ‘anh Thần’.

Mới tốt nghiệp Đại học, chỉ mới 23 tuổi.

Quyết tâm muốn trở thành cảnh sát xuất sắc như Bạch Khê. Nhưng lại vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 23.

Ba mẹ cậu ấy nhận được tin báo vội vã chạy đến, ôm lấy cậu con trai đã nhắm mắt ngủ yên, khóc than x/é ruột x/é gan.

Lúc đó tôi đứng ngay bên cạnh, trên tay tôi là m.á.u đã khô lại. Tôi muốn c/ứu cậu ấy, nhưng không thành công. Trơ mắt nhìn một sinh mệnh tươi trẻ ngưng đọng lại trong khoảnh khắc, trở thành một t.h.i t.h.ể được phủ bằng vải trắng.

Rõ ràng kiếp trước đã thấy vô số x/á/c c.h.ế.t không đếm xuể. Nhưng giây phút này, trái tim tôi như bị thứ gì đó nghẹn lại, tức tối, không thở nổi.

Tôi chưa từng nghĩ sẽ có người c.h.ế.t. Nhưng cũng hiểu rõ những nguy hiểm mà chúng tôi đang đối mặt. Nhưng cậu ấy vì điều gì mà hy sinh?

Cho đến khi tôi cùng Bạch Khê đi đến gần ba mẹ cậu ấy, vừa định xin lỗi, đã bị họ đỡ dậy.

“Tôi cũng là cảnh sát, biết các cậu muốn nói gì, nên các cậu không cần phải nói.” Người cha già mắt đỏ hoe, r/un r/ẩy nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Khê, “Cậu chỉ cần nói cho tôi biết, sự hy sinh của con trai tôi có ý nghĩa không, có c/ứu được người khác không?”

Mấy người xung quanh nghe thấy câu này không kìm được mà rơi nước mắt.

Trương Đại Dũng dựa vào vai tôi, khóc không thành tiếng. Khóe mắt Bạch Khê cũng ửng đỏ.

“Có ý nghĩa.” Anh ấy siết lại bàn tay thô ráp đó, “Cậu ấy đã c/ứu được rất nhiều sinh mạng, và c/ứu vãn rất nhiều gia đình.”

Nghe thấy câu này, mắt người cha càng đỏ hơn, hai hàng nước mắt chảy xuống rào rào. Môi ông r/un r/ẩy, nhưng không thốt ra được nửa lời.

Cuối cùng, ông thều thào bằng hơi thở: “Thế là tốt rồi, thế là tốt rồi!”

37.

Lúc Mặt Trời lặn, tôi tìm thấy Bạch Khê ở cầu thang bộ sau khi anh ấy đã xử lý xong mọi chuyện.

Là trụ cột của đội, trước mặt người ngoài anh ấy không thể hiện sự yếu đuối. Nhưng tôi biết rõ. Một người chỉ cần tôi bị thương thôi đã ôm hết trách nhiệm về mình, tự trách cả buổi.

Nhân hậu, mềm lòng và trọng tình nghĩa.

Nhưng tôi đã đến muộn.

Lúc tôi đến, Lục Kí Bạch đang ngồi bên cạnh anh ấy, nhẹ giọng an ủi. Anh ta lải nhải nói rất nhiều.

Lần đầu tiên tôi biết, một người lạnh lùng, ít nói như Lục Kí Bạch có thể nói nhiều đến thế để an ủi Bạch Khê.

Nhưng Bạch Khê chỉ im lặng từ đầu đến cuối. Cho đến rất lâu sau, anh ấy mới cất lời. Anh ấy hỏi Lục Kí Bạch: “Kí Bạch, cậu còn nhớ anh Vương lớn lên cùng chúng ta trong cô nhi viện không?”

“Nhớ.”

Bạch Khê hít một hơi sâu, rồi hỏi tiếp: “Vậy cậu còn nhớ bản báo cáo khám nghiệm tử thi của anh ấy nói gì không?”

Lục Kí Bạch mím môi, chậm rãi, từng chữ một: “Năm xươ/ng sườn bị đ/ập nát bằng vật cùn. Hai chân từ đầu gối trở xuống bị l/ột da, róc thịt. Mũi bị c/ắt bằng vật sắc. Hai nhãn cầu bị đ.â.m nát. Cằm bị đ.á.n.h vỡ bằng vật cùn. Tám ngón tay bị ch/ặt đ/ứt.” Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều khắc sâu.

“Đúng vậy…” Bạch Khê hít sâu một hơi, giọt nước trong suốt lướt qua khóe mắt, anh ấy vùi mặt vào lòng bàn tay: “Vì để có được tình báo, anh ấy nằm vùng trong hang ổ tội phạm, nhưng cuối cùng lại bị phát hiện.”

“Bọn chúng hành hạ anh ấy, rồi tiêm th/uốc, khiến anh ấy đ/au đến muốn c.h.ế.t cũng không thể ngất đi, phải tỉnh táo chịu đựng tất cả.”

“Anh ấy đã cố gắng chống đỡ cho đến khi tôi đến kịp, chỉ để níu giữ hơi thở cuối cùng mà nói cho tôi biết thông tin tình báo…” Giọng anh ấy dần nghẹn lại, nói không nên lời vài lần: “Và sau anh ấy, lại có rất nhiều người c.h.ế.t.”

“Hôm nay, Tiểu Cát cũng c.h.ế.t rồi. Mới 23 tuổi, một đứa NHỎ trẻ trẻ tuổi như vậy.” Trong sự im lặng, chỉ còn lại tiếng thút thít nhỏ bé.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Bạch Khê khóc.

Lục Kí Bạch cúi đầu, chăm chú nhìn Bạch Khê một lúc lâu, đưa tay muốn chạm vào, nhưng lại dừng lại giữa không trung, chậm rãi rút về, “Tiểu Khê, thực ra trước đây khi Vương Hải c.h.ế.t, tôi đã sợ có một ngày cậu cũng sẽ giống như anh ấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538
2 Trò Chơi Trốn Tìm Của Chúng Ta Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
10 Âm Thanh Báo Động Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Xuyên Thành Omega Pháo Hôi Được Chồng Nuông Chiều

10
Xuyên thành Omega kém chất lượng bị ngàn người chê vạn người ghét, lúc này nguyên chủ vừa vì chửi mắng Nguyên Lạc – thụ chính được cưng chiều như bảo bối, dịu dàng lương thiện – mà bị mọi người chỉ trích. Nhìn những gương mặt trước mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ, tôi mệt mỏi rũ mắt. Không sao, tôi là kẻ chán đời, người nhà còn bảo tôi cút. Tôi chẳng thu dọn gì, lập tức rời đi. Kỳ phát tình đến, cơ thể mềm nhũn ngứa ngáy, tôi tiện tay cầm con dao gọt trái cây định cứa vào sau gáy. Thụ chính kiểu bạch liên hoa vu oan tôi đẩy cậu ta xuống nước. Tôi thuận thế nhảy xuống theo, mặc cho cơ thể chìm xuống đáy. Vốn tưởng tất cả mọi người đều hận không thể đoạn tuyệt với tôi đến chết, nhưng sau này, người nhà lại mang đủ loại quà quý đến trước mặt tôi, cầu xin tôi nhìn họ một cái. Ngay cả vị Alpha cấp cao Đoạn Thâm Dã ban đầu không muốn liên hôn, chỉ cần có chút động tĩnh liền chắn trước mặt tôi, lộ ra nanh vuốt. “Các người lại chọc vợ tôi làm gì?”
ABO
Boys Love
0