Sau khi ổn định, chúng tôi quay lại lớp học.

“À khoan! Lúc nãy tôi đã khóa cửa, sao cậu vào được?” Tôi nghiêng đầu.

Anh nhìn thẳng phía trước: “Bí mật.”

“…” Không có được đáp án, tôi hậm hực bước đi.

Trì Nghiễn Chu hỏi sau lưng: “Cậu định giấu dì à?”

Tôi khựng lại: “Không.”

“Vậy sao hôm qua không nói?”

“Sao cậu biết tôi chưa…”

Anh bước lên ngang hàng với tôi: “Nếu cậu nói, dì đã chuẩn bị miếng dán rồi.”

Tôi xìu xuống.

Đúng vậy.

Chuyện này tôi chưa nói thẳng với mẹ tôi.

Tựa lưng vào bức tường trên hành lang, tôi nhìn ra ngoài để tránh ánh mắt anh.

Ánh nắng chói chang nhưng tôi vẫn nhìn thẳng.

Thực ra không chỉ mẹ tôi, tôi cũng không định nói với bất kỳ ai khác.

Từ nhỏ, bố tôi đã mất vì b/ệnh.

Trong ký ức mờ nhạt, bố tôi đẩy mẹ tôi đi rồi mỉm cười yếu ớt xoa đầu tôi: “Tiểu Bảo lớn lên phải thay bố bảo vệ mẹ nhé.”

Mẹ tôi che chở tôi chu toàn, trao cho tôi tình yêu gấp đôi.

Lớn lên một chút, tôi đòi học võ.

Mẹ tôi hỏi lý do, tôi chỉ lắc đầu.

Nếu mẹ tôi biết tôi phân hóa thứ cấp, bà sẽ lại giương cánh bao bọc tôi.

Tôi không muốn như thế.

Mắt tôi chua xót, có lẽ do nhìn nắng quá lâu.

Ngay khi nước mắt sắp rơi, một bàn tay ấm áp đã che mắt tôi lại.

“Đừng nhìn nắng, hại mắt.”

Giữ nguyên tư thế ấy, tôi khẽ hỏi: “Trì Nghiễn Chu, cậu tạm giữ bí mật giúp tôi nhé?”

Biết đâu ngủ dậy tôi lại thành Alpha thì sao?

Tôi cũng không mong anh sẽ đồng ý, anh vốn không biết nói dối, lại hay cãi nhau với tôi.

Trong bóng tối, tôi chớp mắt liên hồi.

Sau một thoáng im lặng, giọng nói trầm ấm của anh khẽ vang lên: “Được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
4 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm