Thần Đạo Đan Tôn

Chương 3157: Mưa gió nổi lên (2)

05/03/2025 17:25

- Đi tìm tiểu tử Lăng Hàn kia, cư/ớp đoạt Thiên Tôn ký hiệu như thế nào?

Hắn nói.

Phong Tình tĩnh tọa, một lát sau, ký hiệu bốn phía đột nhiên biến mất, hắn bỗng nhiên mở hai mắt ra:

- Nghe nói, tiểu tử kia có được chiến lực Tam Bộ, cho dù chúng ta xuất thủ cũng chưa chắc có thể đạt được.

- Chúng ta liên thủ, chí ít có một nửa tỷ lệ thành công trở lên.

Cửu Ngũ Thiên Tôn nói.

- Hơn nữa, nếu không sớm một chút trấn sát kẻ này, đợi hắn rảo bước tiến lên Nhị Bộ, Tam Bộ, chúng ta còn là đối thủ của hắn sao?

- Không nên quên, thời điểm ở Tiên vực chúng ta là đối với hắn như thế nào!

Phong Tình không khỏi thở dài, trước đó Ngự Hư đã cầu hắn xuất thủ, nhưng có tin Lăng Hàn đã thành phế nhân, hắn liền không xuất thủ, nhưng bây giờ đến xem, rõ ràng là Lăng Hàn giả heo ăn th!t hổ.

Hắn chưa từng bị phế, chỉ là lấy phương thức như vậy để rất nhiều cường giả kh/inh thường ra tay với hắn, kết quả, hắn thành công bước vào Thiên Tôn, Nhất Bộ liền có thể địch nổi Tam Bộ.

- á/c tử kia... phải ch*t!

Phong Tình lành lạnh nói, không nói cái khác, đệ tử xuất sắc nhất của hắn liền ch*t ở trong tay Lăng Hàn, th/ù này há có thể không báo?

- Vậy Phong Tình đạo hữu đồng ý cùng bản tôn liên thủ?

Cửu Ngũ Thiên Tôn vui mừng.

Phong Tình lại lắc đầu:

- Hiện tại xuất thủ, không nắm chắc chút nào, bản tôn muốn bế quan tu luyện, đợi tu thành chính quả, tự nhiên sẽ đi tìm tiểu tử kia.

Hắn thiên phú trác tuyệt, khoảng cách tu ra Thiên Tôn ký hiệu đã không xa, lúc này tự nhiên không có khả năng từ bỏ.

Cửu Ngũ Thiên Tôn khuyên một hồi, lại bị Phong Tình Thiên Tôn hạ lệnh trục khách, chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.

Hắn đi ra cốc khẩu, ngẩng đầu nhìn bầu trời, lúc trước ở trong tứ đại Thiên Tôn tới đây, liền lấy thành tựu của hắn thấp nhất, Vô Nhạc mạnh nhất, nghe nói sắp rảo bước tiến lên Tứ Bộ, Thanh Hỏa cũng không kém bao nhiêu.

Nguyên bản Phong Tình cùng hắn không sai biệt lắm, nhưng bây giờ sắp tu ra Thiên Tôn ký hiệu, cực có khả năng cái sau vượt cái trước.

Trong lòng của hắn chênh lệch rất lớn, thân là Thiên Tôn, hắn nào cam tâm cúi đầu trước vận mệnh?

- Không được, bản tôn nhất định phải đạt được viên Thiên Tôn ký hiệu kia!

Hắn cắn cắn răng nói.

...

Lăng Hàn rõ ràng cảm giác được Lăng thành gần đây bầu không khí có chút gấp, mặc dù vẫn luôn chỉ có Trương Khải Luân khiêu chiến hắn, nhưng mỗi lần thời điểm hai người chiến đấu, liền sẽ có từng đạo thần ý quét tới, khóa ở trên người hắn.

Hắn thở dài, Trương Khải Luân thật đúng là tai tinh, nguyên bản hắn lấy tín phù mà Sở Hạo ban tặng gi*t ch*t Hà Lập Quần, chấn nhiếp vô số kẻ có dã tâm, nhưng bị Trương Khải Luân nháo trò như thế, cái lực u/y hi*p này liền hạ xuống đáy cốc.

Đã có thật nhiều người đoán được hắn kỳ thật không còn át chủ bài, nhưng ai cũng không muốn làm áo cưới, bởi vậy cái nào cũng không có nhảy ra, còn đang quan sát.

Nhưng tình huống như vậy hẳn là sẽ không tiếp tục bao lâu, không lâu sau đó sẽ có người đầu tiên nhảy ra, sau đó cái thứ hai, cái thứ ba, muốn thôn phệ hết hắn.

Thiên Tôn ký hiệu dụ hoặc, ngay cả Lục Bộ Thiên Tôn cũng rất khó ngăn cản.

Nên rời đi.

Lăng Hàn nguyên bản liền có tính toán như vậy, chỉ là đang do dự, nhưng bây giờ tình huống như vậy lại giúp hắn hạ quyết tâm.

Hắn nguyên bản muốn cùng nữ nhi chung một chỗ, nhưng Lăng Hi có thể bộc phát chiến lực của chuẩn Thiên Tôn, ở trong võ viện lại không người biết thân phận của nàng, tùy tiện tiến đến, ngược lại sẽ để cho thân phận của nàng lộ ra ngoài.

Được rồi, liền chỉ bọn hắn rời đi a.

Lăng Hàn bắt đầu làm chuẩn bị, thu từng người của Lăng thành vào Tiên Khách Cư.

Đồng cam cộng khổ, Lăng Hàn đối với người lưu lại tràn đầy tín nhiệm, đương nhiên không có khả năng vứt xuống bọn hắn mặc kệ.

Hiện tại trong tay hắn có thật nhiều Tiên Kim, hoàn toàn có thể tạo ra càng nhiều Tiên Khách Cư, thậm chí hắn có loại cảm giác, khi lực lượng vị diện trong cơ thể hắn trưởng thành đến trình độ nhất định, bản thân liền có thể th/ai nghén ra Linh Dược, Tiên Kim!

Đương nhiên, cách một bước này còn xa lắm, có lẽ phải đợi đến thời điểm hắn đạt tới Thất Bộ.

Lần này rời đi, Lăng Hàn còn có mục đích khác.

Thu hoạch chí ít hai khối Phệ Kim thiết.

Hiện tại Tiên Kim với hắn mà nói đã không đáng giá, nhưng muốn đúc Thiên Tôn Bảo Khí, cũng chỉ có Phệ Kim thiết mới có thể làm được. Mặc dù Viêm Sương vị diện lớn, nhưng số lượng Thiên Tôn cũng nhiều, Phệ Kim thiết rất khó thu được.

Cho nên, đi vị diện khác tìm xem, hẳn là sẽ có thu hoạch.

Thu tất cả mọi người vào không gian Tiên Khí, Lăng Hàn nhẹ nhàng thở ra, hiện tại vô luận ai chạy tới hắn cũng không thèm để ý, chỉ cần xuyên thẳng qua vị diện, Thất Bộ ngăn được hắn sao?

Lăng Hàn không biết, bởi vì hắn còn không có gặp qua Thất Bộ Thiên Tôn, không biết Thất Bộ đến tột cùng có thể đạt tới trình độ nào.

- Lăng Hàn!

Trương Khải Luân lại tới khiêu chiến.

Lăng Hàn nhảy ra thành, hắn muốn cùng Trương Khải Luân tiến hành trận chiến cuối cùng, sau đó hắn liền rời đi, Nguyên Thế Giới lớn như vậy, có thể mặc hắn ngao du.

- Trận chiến này, liền để cho bản tôn đi.

Một thanh âm sâu kín vang lên, chỉ thấy một người trẻ tuổi áo xanh đột ngột xuất hiện.

Trương Khải Luân nhìn thấy, con ngươi không khỏi có chút xiết ch/ặt:

- Thánh Nguyên đại nhân!

Đây là một vị Tứ Bộ Thiên Tôn, chẳng lẽ hắn cũng muốn khiêu chiến Lăng Hàn?

Thánh Nguyên Thiên Tôn nhìn về phía Lăng Hàn:

- Ngươi là tự mình giao Thiên Tôn ký hiệu ra, hay để bản tôn luyện hóa nó ra?

Thiên Tôn ký hiệu chỉ có thể truyền lại, mà không thể truyền thụ, cái này có thể tự mình dứt bỏ, tương đương với c/ắt Thức Hải ra một bộ phận, để gánh chịu Thiên Tôn ký hiệu, tự nhiên chỉ có thể một lần, vứt bỏ mình liền không có, hơn nữa sẽ đối với mình tạo thành thương tổn cực lớn, không phải cường giả tuyệt đỉnh không có khả năng làm như thế.

Giống như Chu Hằng có thể dứt bỏ Thiên Tôn ký hiệu cho Hắc Lư, đó là bởi vì Chu Hằng đã đạt đến Lục Bộ, Thức Hải lớn đến không biết bao nhiêu, nhưng Lăng Hàn mới chỉ là Nhất Bộ, hắn tuyệt đối thua thiệt không dậy nổi.

Nhưng luyện hóa liền càng thêm tà/n nh/ẫn, mệnh cũng sẽ không còn.

Lăng Hàn cười nhạt một tiếng:

- Ta biết ngươi?

- Không nhận biết.

Thánh Nguyên Thiên Tôn cười lắc đầu.

- Ta đắc tội qua ngươi?

Lăng Hàn lại hỏi.

Thánh Nguyên Thiên Tôn y nguyên lắc đầu:

- Trước đó chưa gặp mặt.

- Ta gi*t nhi tử, cháu trai nhà ngươi?

Lăng Hàn lại hỏi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học Sinh Nghèo Lại Là Thái Tử Gia

Chương 15
Tôi háo sắc nhưng nhát gan, chỉ dám cưỡng ép cậu học sinh nghèo yếu đuối nhất lớp mình. Dựa vào việc cậu ấy bị khiếm thính, tôi cứ ghé sát vào tai cậu ấy mà nói những lời trêu chọc. Thậm chí còn ép cậu ấy học từng câu từng chữ rồi nói lại cho tôi nghe. Cho đến khi tôi nhìn thấy những dòng bình luận trên màn hình: [Ôi mẹ ơi, đến cả dây xích cũng dùng luôn rồi, nam phụ thật sự coi thái tử gia như chó mà huấn luyện đấy à?] [Nam phụ đúng là nên cảm thấy may mắn vì mình là em trai của thụ bảo bối. Thái tử gia tự ti nên không dám tỏ tình, lại muốn được ở gần thụ bảo bối hơn một chút, vì thế mới giả làm học sinh nghèo, cùng nam phụ diễn một màn cưỡng ép chiếm đoạt này.] [May mà ngày mai thụ chính sẽ về nước rồi, tình cảm giữa anh ấy và thái tử gia đã sắp nảy nở! Về sau nam phụ hắc hóa, hãm hại thụ chính, công tức giận đến mức ném hắn xuống biển cho cá ăn. Sướng chết tôi rồi, nhưng tôi không nói đâu!] Tôi sợ chết khiếp, cẩn thận kéo quần lên cho Trần Vọng Chu, rồi đeo máy trợ thính lại cho cậu ấy: “Xin lỗi, xin lỗi!” “Tôi cũng tháo xích chó ra cho cậu rồi, mau đi ôm lấy thứ tự do mà cậu vẫn hằng mong muốn đi!”
658
4 U Minh Chương 27
5 Dây Leo Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

KẺ NGỐC TÔI CƯNG CHIỀU SUỐT NĂM NĂM, HÓA RA VẪN LUÔN CHỜ TÔI VÀO TÙ

6
Cậu ấy giả ngốc chỉ để đưa tôi vào tù. Là những dòng bình luận chạy trước mắt đã nói cho tôi biết chuyện đó. Đứa con nuôi ngốc nghếch của kẻ thù ấy, tôi đã cưng chiều suốt năm năm, vậy mà theo những dòng bình luận kia, tất cả sự ngoan ngoãn, ngây thơ và lệ thuộc mà cậu ấy thể hiện trước mặt tôi từ trước đến nay đều chỉ là giả vờ. Sáng hôm đó, Lục Chấp chui ra khỏi chăn, gương mặt vừa tỉnh ngủ vẫn còn mang theo vẻ lười biếng ấm áp. Tôi day day huyệt thái dương đang căng tức rồi cúi xuống nhìn ngực mình, hai dấu đỏ ở đó còn đậm hơn hôm qua, nhìn thế nào cũng giống kiệt tác do ai đó ngậm lấy rồi cắn mút suốt cả đêm mới để lại. Tôi còn đang ngẩn người thì trước mắt bỗng giống như có ai vuốt mở một màn hình điện thoại vô hình, từng hàng chữ đủ màu liên tục trôi từ trái sang phải. “Ha ha ha ha, bị mút đến mức trông như hai quả dâu dập rồi mà tên pháo hôi này vẫn còn tự lừa mình là muỗi cắn.”
Boys Love
Hiện đại
0