Trong giấc mơ của tôi, Tần Hạo ăn mặc như hôm nay.

Áo sơ mi xanh, quần jeans, cổ áo mở hai nút, sợi dây chuyền nhỏ vắt nơi xươ/ng quai xanh.

Chính trong bộ đồ đó, hắn đã từ chối lời tỏ tình của tôi.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Tôi phẩy tay, ra hiệu không sao.

“Chỗ này đa phần là các cặp đôi, cậu thật định đi với tôi à?”

Tôi gật đầu, ngẩng lên nhìn Tần Hạo, hắn lại nhanh chóng né mắt đi.

Tôi bước vào, dáng vẻ chẳng hề xa lạ – như thể từng đến nơi này vô số lần.

Tôi tìm được chỗ mình muốn đến, quay lại hỏi:

“Lần trước tôi đứng ở đây, tỏ tình với anh, đúng không?”

Tần Hạo thoáng ngây ra, rồi vội vàng lắc đầu: “Không có, cậu chưa từng tỏ tình.”

Tôi cười, khẽ nói:

“Không sao, bây giờ bù lại. Em thích anh, Tần Hạo.”

Thì ra tôi đã gõ đúng mật mã của ký ức.

Trời cao ơi, xin hãy trả lại cho tôi những ký ức thật sự.

Tôi cũng đâu dễ dàng gì.

Nếu tôi không yêu Tần Hạo, sao những bức tranh của tôi – bức nào cũng vẽ dáng vẻ một chàng trai?

Sao trong đó toàn là cảnh tôi chẳng hề nhớ?

Sao trong tranh của thầy lại ẩn chứa hai phong cách khác biệt?

Không thể sửa chi tiết – nghĩa là tất cả đều là thật.

Tôi đã luôn vẽ Tần Hạo, thậm chí bức kia… là do tôi và hắn cùng vẽ!

Ký ức này, tôi đã khôi phục bằng trực giác và tranh vẽ, xin hãy trả lại cho tôi.

“Thật ra, vẫn còn thiếu một chút.”

Lời của Tần Hạo khiến tôi trong cơn mơ sững lại.

“Phải là— anh yêu em, Cố Khiêm.”

May thay, trời cao đã trả ký ức ấy về cho tôi.

Hôm đó, tôi và Tần Hạo hẹn nhau đến thủy cung.

Tôi gi/ận vì chuyện Lâm An Nhiên theo đuổi hắn, nên hắn cố tình đặt vé xem biểu diễn cá heo – chỉ vì biết tôi thích chúng.

“Đừng tưởng chỉ cần một buổi biểu diễn là em sẽ tha thứ.”

Miệng tôi vẫn cứng, nhưng lòng đã dịu lại.

Không ngờ, Tần Hạo lại ôm lấy tôi, khẽ nói:

“Anh yêu em, Cố Khiêm.”

Chỉ bấy nhiêu thôi, cũng đủ chứng minh tình cảm giữa chúng tôi là thật.

“Nhưng, ký chủ à.” Giọng hệ thống vang lên: “Mặc dù hai người thật lòng yêu nhau, nhưng chỉ số vẫn chưa đạt tiêu chuẩn.”

Tôi đã hiểu mọi chuyện.

Đây vốn là một tiểu thuyết Mary Sue bình thường, nhưng tác giả nổi hứng, viết cho nam phụ thích nam chính.

Tôi – người theo đuổi Tần Hạo – lại vô tình khiến ý thức nhân vật của hắn thức tỉnh.

Và hắn cũng yêu tôi.

Nhưng đây là Mary Sue, không phải Jack Sue.

Vì thế tôi ch*t trong một vụ t/ai n/ạn, còn Tần Hạo hắc hoá.

Khi “con cưng của số mệnh” sa vào hắc hóa, cả thế giới trong truyện đều bị ảnh hưởng.

“Bởi vậy tôi mới phải liên kết với cậu...” Hệ thống giải thích: “Và cũng phong tỏa ký ức của Tần Hạo. Không ngờ cậu vẫn nhận ra…”

Tôi cười bất lực: “Nếu ngay từ đầu mấy người không để tôi mơ, đã chẳng có chuyện gì rồi.”

Hệ thống gào lên: “Giấc mơ đó là do nam chính tự học thôi miên! Chúng tôi đã cố biến hắn thành tra nam rồi mà cậu vẫn nhớ ra được!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0