Thiếu niên c/ứu ta ngày hôm đó tên là Tạ Vọng.
Là con trai thứ mười bảy của Dĩnh Nam Vương.
Người nhận lệnh đến kinh thành đón ta.
Ta lắc lư đi đến Dĩnh Nam, mới hay Dĩnh Nam Vương đã nằm liệt giường từ lâu.
Nên Tạ Vọng thay người cử hành nghi lễ.
Phủ Dĩnh Nam Vương người đông đúc, xa hoa vô độ, nhưng nghi lễ này lại bần hàn đến đáng thương.
Ta vịn nhẹ vào tay Tạ Vọng, nghe thấy tiếng cười nhạo xì xào bên cạnh.
"Với cái vóc dáng này của nàng ta, liệu có sống nổi một tháng trong phủ không nhỉ?"
"Biết đâu tối nay đã bị dọa ch*t rồi, đến lúc đó thì làm thế nào?"
"Làm thế nào được, Tiêu Phong chẳng qua chỉ là một vị vua bù nhìn, chắc là ở trong cung gi/ận dỗi hai ngày là xong thôi."
Trên đường không biết kẻ nào đặt một viên sỏi, chân ta trẹo đi, sắp sửa ngã nhào sang bên cạnh.
Một bàn tay ấm áp đỡ lấy ta vững vàng, trong khoảnh khắc siết ch/ặt lại.
"Điện hạ, ở trong Vương phủ phải cẩn thận một chút."
Giọng của Tạ Vọng vang lên sát bên vành tai ta, tựa hồ ẩn chứa thâm ý.
Lễ thành.
Căn phòng mà phủ Dĩnh Nam Vương chuẩn bị cho ta rất tồi tàn, miệng Xuân Đào chu ra đến mức có thể treo cả bình dầu.
"Dĩnh Nam này lạnh lẽo như vậy, đến một chậu than cũng không có, Điện hạ từ bao giờ phải chịu uất ức thế này!"
Xuân Đào vừa lau nước mắt, vừa giúp ta thay y phục, "Điện hạ nghỉ ngơi sớm đi ạ."
Nàng vén chăn ra, liền hét lên thảm thiết.
Chỉ thấy trên giường, không phải một con, không phải vài con, mà là một búi rắn hoa đang cuộn tròn trên gối, vảy của chúng phản chiếu hơi lạnh dưới ánh nến.
Nhiều hơn thế, là những con côn trùng dày đặc không gọi nổi tên, lớp vỏ cứng bóng loáng, chân dài co quắp, đang bò nhanh trong những nếp gấp của chăn đệm, phát ra những âm thanh khiến người ta gh/ê răng.
Xuân Đào sợ đến mức hai chân bủn rủn, nhưng vẫn cố hết sức chắn trước mặt ta: "Điện hạ, mau chạy đi!"
Bên ngoài cửa vang lên vài tiếng cười cợt.
"Chẳng qua chỉ là mấy x/ác động vật, mà đã dọa bọn họ thành ra thế này rồi!"
Ta nhướng mày, trong đầu hiện lên bóng dáng màu chàm kia.
Ánh mắt lại hướng về phía những thứ trên giường, chúng tản ra tứ phía, ta nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy một con.
Quả nhiên, nó không hề có ý định tấn công, trái lại còn không ngừng muốn trốn thoát.
Trước kia khi còn ở Quốc Tử Giám, ta từng nghe nói Nam Cương cổ quốc có một loại thuật điều khiển rắn.
Chỉ là, nước Nam Cương sớm đã bị Dĩnh Nam Vương tiêu diệt.
Mà Dĩnh Nam Vương bản tính t/àn b/ạo, ở Nam Cương đ/ốt gi*t cư/ớp bóc, thảm sát bách tính.
Ta nảy ra một kế, bảo Xuân Đào tìm một cái lồng đến.
Chẳng mấy ngày sau, Tạ Vọng chủ động tìm đến, vẻ mặt có chút bất lực.
"Không biết Điện hạ có thể thả con rắn của ta ra không?"
"Nó sắp ch*t đói rồi."