Số phận của con đầu lòng

Chương 7

23/05/2024 11:17

Đến khi tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường của mẹ chồng rồi.

Tay chân đều bị khóa lại bằng dây xích.

Lục Thiên ngồi bên cạnh nhàn nhã chơi game.

“Con tôi đâu?” Tôi khàn giọng nói.

Anh ta nhìn tôi với ánh mắt đầy h/ận th/ù.

“Mày có biết là mày suýt chút nữa làm hỏng buổi h/iến t/ế này rồi không? Sớm biết thế này tao đây không nên dẫn mày về!”

Mẹ chồng nghe thấy tiếng động thì lập tức đẩy cửa mang đồ vào.

“Lễ h/iến t/ế mà thấy m/áu là xui xẻo, nếu không phải trưởng thôn giúp đỡ, bây giờ chúng ta đều phải dùng cái ch*t để đền tội đấy!”

Nói xong bà ta giữ ch/ặt lấy cằm tôi, bắt đầu đổ th/uốc vào miệng tôi.

Th/uốc này giống y như th/uốc tôi đã từng uống trước đó, đều có mùi m/áu tanh, khiến tôi cảm thấy kinh t/ởm.

Lục Thiên c/ăm h/ận nhìn tôi.

“Nếu không phải mày là người được chọn thì bây giờ tao rất muốn một d/ao đ/âm ch*t mày, tốt nhất là mày nên ngoan ngoãn uống th/uốc, trong thời gian ở cữ nghỉ ngơi thật tốt, sau đó nhanh chóng sinh thêm một đứa.”

Giọng điệu anh ta bình thản, giống như là đang bàn luận về thời tiết ngày hôm nay vậy.

Tôi cảm thấy có gì đó không đúng lắm, tôi là người được chọn?…. Vậy tức là bắt buộc phải là tôi rồi.

Tôi gi/ật lấy chén th/uốc, uống liền một hơi.

“Sớm thế này có phải tốt hơn không, ngoan ngoãn nằm xuống nghỉ ngơi, mẹ đi nấu cơm cho con ăn.”

Bà ta cười lạnh rời khỏi phòng.

Tôi cuộn người nằm trong chăn, tay nắm ch/ặt ga giường đến nỗi nổi cả gân xanh.

Ngoan ngoãn, đương nhiên tôi sẽ ngoan ngoãn rồi.

Tôi sẽ ngoan ngoãn mà khiến các người phải ch*t.

Những ngày sau đó tôi đều rất nghe lời ăn cơm uống th/uốc, xuống giường đi lại.

Lục Thiên không còn canh chừng tôi suốt 24 tiếng, nhưng dây xích trên tay chân tôi vẫn còn.

Tôi cũng đề ra mong muốn đầu tiên, là muốn gặp Tịnh Tịnh.

Khoảng thời gian trước tôi ngoan ngoãn nghe lời là do cơ thể tôi đúng thực rất yếu, nếu cố chấp hành động cũng không có kết quả gì.

Nhưng bây giờ tôi đã hoàn toàn bình phục, cũng đến lúc b/áo th/ù rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0