Tôi đúng là thiên tài!!

Sau khi thông suốt mọi chuyện, tôi liền tự mình tổ chức một buổi tụ tập làm quen.

Xong xuôi, tôi nhắn lại cho Dụ Như một tin thật lịch sự:

【Xin lỗi nha, tối nay tôi có chút việc.】

Đầu dây bên kia phản hồi rất nhanh:

【Ừ, vậy khi nào rảnh thì gọi tôi.】

Không hiểu sao… khi đọc xong câu đó, tôi bỗng có cảm giác mình giống hệt một ông chồng đang sắp lén lút ngoại tình, còn Dụ Như thì giống như một người vợ ngoan hiền đang ở nhà chờ chồng về vây.

Làm tôi bất giác… có chút tội lỗi???

Cuối cùng, sau một hồi dằn vặt, tôi gõ thêm một tin nữa:

【Không cần đợi tôi đâu, cậu có team thì cứ vào trước đi, tôi tự cày sau cũng được.】

Ai ngờ bị một câu của cậu ấy chặn họng ngay lập tức:

【Không sao, tôi đợi cậu.】

8

Tối hôm đó, buổi tụ tập được lên lịch tại một quán bar gần trường

Trong số bốn cô gái chúng tôi đã hẹn từ trước — có một gương mặt quen thuộc xuất hiện khiến tôi phát khiếp

Vừa thấy tôi, cô ta liền lao tới như gió:

“Phàm Phàm!!”

Tôi gi/ật mình lùi hẳn hai bước, nhanh tay tránh khỏi móng vuốt đang vươn ra của cô nàng Hạ Viên Viên.

Giọng tôi thậm chí bắt đầu run nhẹ:

“Cậu… sao cậu lại ở đây?!”

Hạ Viên Viên — nhân vật “con nhà người ta” mà mẹ tôi thường hay nhắc đến..

Trước mặt phụ huynh thì ngoan hiền, nhẹ nhàng, đức hạnh.

Nhưng sau lưng bọn họ? Tôi lại chính là khiên th!t để cô ta đổ vạ mọi thứ!

Bởi vì cái tên Triệu Bình ở trường ấy, cậu ta thích Hạ Viên Viên, mà để thoát khỏi tên bám dai như đỉa đó, cô nàng bèn rêu rao khắp nơi là đang yêu tôi đến ch*t đi sống lại.

Sự thật thì sao?

Cô ta đã có bạn gái rồi!

Chỉ vì ngại phiền phức nên không công khai thôi.

Và bạn gái của cô ta á?

Chính là kiểu con gái lạnh lùng xinh đẹp mà tôi siêu siêu thích!!

Đáng gh/ét thật sự!

GATO quá trời!!

Hạ Viên Viên vén tóc, nhướn mày nhìn tôi đầy khiêu khích:

“Gì đây? Không cho chị đi hả?”

Tôi bĩu môi:

“Sao dám ngăn đường chị chứ…”

Cô nàng lập tức sáp lại gần, thì thầm bên tai tôi đầy thần bí:

“Cho cưng biết nha~ Cái cô ngồi góc sofa kia á, là đích thân tới vì em đấy! Đừng làm chị thất vọng đó~”

Tôi ngẩng đầu nhìn

Là một cô gái trông rất hiền lành, nhẹ nhàng.

Đúng lúc, cô ấy cũng xoay đầu lại, ánh mắt lỡ chạm phải tôi thì vội vàng cúi gằm xuống.

“Ái chà chà~” Hạ Viên Viên chậc lưỡi đầy thú vị,

“Không ngờ cô ấy lại thích kiểu người như em nha!”

Tôi bùng n/ổ tại chỗ:

“Kiểu như em là kiểu gì?! Em sao hả?! Em không đẹp hả?! Chỉ là mũm mĩm xíu thôi?!”

“Ê ê ê! Dừng dừng dừng!”

Hạ Viên Viên vội lấy tay bịt miệng tôi:

“Đùa tí thôi mà, trời ạ. Phàm Phàm à, em trắng trẻo đáng yêu thế này, chị cứ tưởng em sẽ tìm một ông chồng to cao ngầu lòi cơ chứ~ Ai dè em lại thẳng băng?”

Tôi: “……”

Trong đầu tôi chợt hiện lên khuôn mặt thanh tú, trầm lặng của Dụ Như.

Tôi lập tức lắc đầu như đi/ên, như muốn vứt cậu ấy ra khỏi đầu!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0