Ác Giả Ác Báo

Chương 4

22/03/2025 20:49

Một học viên quân sự mới vào thực tập tại đơn vị, cứ thế bị tên á/c nhân mà hắn c/ăm gh/ét nhất dạy thành con chó ngoan ngoãn vâng lời.

Lúc đó, dù h/ận tôi đến đâu, hắn cũng chỉ có thể trút gi/ận lên giường.

Cố Chuẩn dùng lực đ/è lên tuyến thể của tôi mạnh hơn, tôi không nhịn được mà rên lên.

Cố Chuẩn chế nhạo đ/ộc địa: "Sao? Như thế này cũng sướng được à?"

"Đúng là đồ hèn hạ."

Tôi biết Cố Chuẩn muốn làm nh/ục tôi.

Nhưng thật sự... tôi đã thấy sướng khi bị đạp.

Tuyến thể căng cứng và ngứa ngáy, cú đạp của Cố Chuẩn vừa khớp.

Tôi ngước mắt nhìn hắn, cố tình khiêu khích để đuổi hắn đi: "Mạnh hơn chút nữa đi, ngài chưa ăn cơm à?"

"Nếu không làm nổi, có thể gọi thêm Alpha khác vào đây cho tôi."

Omega trong kỳ phát nhiệt quá yếu ớt, tôi sợ lúc mê muội sẽ nói ra điều không nên.

Cố Chuẩn gằm gằm nhìn tôi.

Có lẽ vì thất bại trong việc làm nh/ục nên không vui.

Hắn thật sự không có tố chất làm á/c nhân.

Rõ ràng đang đ/è dưới chân, nhưng vẫn bị tôi kh/ống ch/ế.

Cố Chuẩn rút chân lại, túm cổ áo kéo tôi đứng dậy: "Phải chăng chỉ cần làm anh sướng, bất kỳ Alpha nào cũng được?"

"Đương nhiên." Tôi cười kh/inh bỉ, "Hiện tại tôi cũng không thể chọn lựa, nếu đại nhân có lòng tốt, hãy tìm cho tôi đứa đẹp trai chút."

Cố Chuẩn mím môi, ánh mắt sắc như d/ao: "Lâm Du, anh thật bẩn thỉu!"

Bẩn ư?

Hồi trước không cũng từng li/ếm đầy nước dãi lên người ta sao?

Tôi khịt mũi, bị pheromone kích động hànhz hạz đến mức khóe mắt đỏ ngầu: "Ch/ửi đủ chưa? Có thể gọi người giúp tôi chưa?"

Cố Chuẩn cười lạnh: "Tôi có nghĩa vụ gì phải giúp anh gọi người? Đây là nhà tù, không phải sào huyệt hưởng lạc của anh, không có trai tơ cho anh chơi đùa."

Hắn ném tôi ra, ngả người ra ghế nói lời tà/n nh/ẫn: "Nhịn đi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
10 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm