SƠN XUYÊN VÀ HẢI ĐẢO

Chương 6

13/03/2026 09:49

Lời còn chưa kịp thốt ra, tấm ván tường cũ kỹ của nhà xưởng đột ngột đổ sập xuống.

Là Ôn Thịnh Minh phát hiện cảnh sát đang áp sát, nên đã lái xe tông sập căn nhà bằng gỗ. Tôi lao mình che chắn trước người Triệu Lẫm Xuyên, thế nhưng tôi đã không thể bảo vệ được mẹ anh. Thanh xà ngang bằng sắt rơi trúng ngay đầu bà.

Ba của Triệu Lẫm Xuyên mất sớm, mẹ là người thân duy nhất của anh. Một tai họa từ trên trời rơi xuống đã khiến anh mất đi người thân cuối cùng.

Tôi trở thành tội nhân, phải chịu cảnh ngồi tù. Ôn Thịnh Minh nói đúng, tôi đúng là sao Chổi.

Triệu Lẫm Xuyên nói cũng chẳng sai. Tội lỗi tôi phạm phải, ba năm tù giam căn bản không thể chuộc hết.

Ôn Thịnh Minh tựa vào lưng ghế, nói: "Thằng ranh đó sợ tôi tìm thấy hai mẹ con nó, càng sợ tôi phát hiện ra mối qu/an h/ệ của hai người. Tôi vừa bảo đi tìm cậu, nó chẳng nói chẳng rằng là đưa tiền ngay, cực kỳ dễ lừa."

"Tiếc là lòng si mê đặt sai chỗ rồi, nó quý trọng cậu như thế, vậy mà vẫn bị cậu một mực khẳng định là đồng phạm của tôi."

Triệu Lẫm Xuyên rúng động toàn thân, hai tay siết ch/ặt thành nắm đ/ấm.

Ôn Thịnh Minh đứng dậy nhoài người về phía trước, nén giọng nói: "Chà, giờ cậu mới biết sao?"

"Thằng ranh đó chắc chưa bị cậu hành hạ đến c.h.ế.t chứ?"

"Cậu liệu mà nương tay chút đỉnh. Nó mà c.h.ế.t thì trên đời này chẳng còn ai một lòng một dạ với cậu như thế nữa đâu…"

"C/âm miệng!" Triệu Lẫm Xuyên gầm lên một tiếng đầy bạo liệt, một đ.ấ.m nện thẳng vào lớp kính, "Ông c/âm miệng cho tôi!"

Ôn Thịnh Minh đắc ý cười lớn, bị quản giáo áp giải đi.

Bầu trời vang lên một tiếng sấm rền. Ngay sau đó, những hạt mưa dày đặc đ/ập vào cửa kính.

Ướt rồi. Tôi lau mắt, nhìn rõ gương mặt của Triệu Lẫm Xuyên. Đều ướt cả rồi.

Triệu Lẫm Xuyên thở dốc, buông thõng tay chống lên mặt bàn. Anh dường như mất đi sắc màu vốn có, cũng biến thành một màu xám xịt.

"Ôn Dự." Triệu Lẫm Xuyên khàn giọng nói, "Rốt cuộc cậu đã chạy đi đâu rồi?"

"Về đi, cho dù m/ù tôi cũng cần cậu, sẽ không vứt bỏ cậu đâu..."

Điện thoại bỗng nhiên "rung lên". Triệu Lẫm Xuyên cuống quýt bắt máy: "Tìm thấy rồi phải không?!"

Giọng nói ở đầu dây bên kia lẫn vào trong tiếng mưa. Nghe thật ồn ào và trầm đục: "Tìm thấy rồi, nhưng mà..."

"Triệu tổng, vô cùng xin lỗi! Cậu Ôn Dự... đã qu/a đ/ời rồi."

8.

"Cái gì?" Triệu Lẫm Xuyên cau ch/ặt mày, nhưng âm thanh phát ra lại chỉ như một hơi thở yếu ớt.

Anh đột nhiên trở nên rất gi/ận dữ, quát lớn vào đầu dây bên kia: "Anh nói bậy! Tiếp tục tìm cho tôi, các người lập tức đi tìm tiếp đi!"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, vẫn nói: "Chúng tôi tìm thấy cậu Ôn Dự ở dưới chân núi Trừng, lúc đến nơi thì cậu Ôn Dự đã không còn nhịp thở nữa rồi."

Đôi bàn tay của Triệu Lẫm Xuyên bắt đầu r/un r/ẩy dữ dội, điện thoại rơi xuống đất. Ánh mắt anh trở nên trống rỗng, lẩm bẩm một mình: "Sẽ không đâu, không thể nào."

"Làm sao có thể chứ..."

Tôi đứng sau lưng anh, nhìn sống lưng anh dần dần khom xuống, r/un r/ẩy. Cuối cùng quỳ sụp xuống mặt đất.

Đầu dây bên kia lo lắng hỏi: "Triệu tổng? Triệu tổng Ngài không sao chứ?"

"Cậu ta hiện giờ đang ở đâu?" Triệu Lẫm Xuyên nói: "Lập tức đưa cậu ta đến bệ/nh viện, ngay bây giờ!"

Đối phương đáp vâng, rồi cúp máy. Triệu Lẫm Xuyên nhặt điện thoại lên, ra ngoài lái xe.

Cùng lúc đó, anh gọi điện cho hàng loạt chuyên gia y tế trong thành phố. Yêu cầu họ cùng chạy đến bệ/nh viện trung tâm.

Vô ích thôi, Triệu Lẫm Xuyên. Tôi đã c.h.ế.t rồi.

Tôi ngồi ở hàng ghế sau, nhìn thấy trong gương chiếu hậu đôi mắt đỏ ngầu của Triệu Lẫm Xuyên. Chẳng phải nên thấy vui sao? Tại sao lại đ/au lòng?

Là vì vẫn chưa trả th/ù đủ hăng say chăng?

Anh từng nói như vậy mà, tôi nhớ rõ.

Hôm đó tôi bị hành hạ đến t.h.ả.m hại, cuối cùng ngất xỉu trong phòng tắm.

Triệu Lẫm Xuyên đã quá quen với việc đó, đợi đến khi thỏa mãn mới bế tôi về giường.

Anh vẫn tập thể d.ụ.c buổi sáng, đi làm như thường lệ. Đến khi tan làm về nhà, mới nhìn thấy tôi đã thoi thóp hơi tàn.

"Gọi bác sĩ đến đây, mau lên!"

Một tia ý thức còn sót lại bị tiếng gầm của anh kéo về. Triệu Lẫm Xuyên siết ch/ặt vai tôi, gọi tên tôi. Lòng bàn tay anh đ/è lên những vết răng đang rỉ m/áu.

Đau quá. Tôi khẽ nhíu mày. Dòng nước nóng hổi chảy xuống từ khóe mắt bị những đầu ngón tay thô ráp lau đi, vò nát.

"Ôn Dự!" Anh nghiến răng nghiến lợi nói, "Sự trả th/ù của tôi còn chưa đủ hăng say, sao cậu dám c.h.ế.t?!"

Sống tốt hay c.h.ế.t êm đềm, tôi đều không có tư cách. Bởi vì Triệu Lẫm Xuyên h/ận tôi.

H/ận tôi ngăn cản anh đuổi theo Ôn Thịnh Minh. H/ận tôi là con trai của kẻ g.i.ế.c mẹ anh.

Tôi không trách anh. Bởi vì tình cảnh lúc đó thật sự quá giống như trong ngoài phối hợp.

Thế nhưng, hiện giờ tôi đã không còn thứ gì có thể mang ra chuộc tội nữa rồi.

Triệu Lẫm Xuyên, anh còn muốn gì nữa đây?

Xe lao vun vút đến cửa bệ/nh viện.

Trợ lý vẻ mặt ngập ngừng ra đón: "Triệu tổng."

"Các chuyên gia đã đến đủ chưa?" Triệu Lẫm Xuyên sải bước về phía phòng cấp c/ứu, hỏi.

"Triệu tổng." Trợ lý gọi anh lại, đưa tay dẫn đường, "Cậu Ôn Dự, cậu ấy ở bên này."

"Đã cấp c/ứu xong và đưa về phòng bệ/nh rồi sao?" Triệu Lẫm Xuyên trông có vẻ rất bình tĩnh, thế nhưng đôi bàn tay buông thõng bên hông lại đang r/un r/ẩy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trên Đường Tị Nạn, Cháu Gái Cá Chép May Mắn Điên Cuồng

Chương 6
Trên đường chạy trốn, chị dâu nhất quyết định vứt đứa con gái vừa tròn tháng tuổi vào bụi cỏ ven đường. Đứa bé khuôn mặt nhỏ xíu tím tái vì lạnh, tiếng khóc yếu ớt như mèo con kêu. Ta không nỡ lòng, liền chạy tới ngăn lại: "Nếu các người không muốn nuôi, đứa bé này về phần ta! Dù có phải chết đói, ta cũng nhất định nuôi nấng nó!" Chị dâu khinh khỉnh cười lạnh, vội vàng chia gia sản với ta. Ta ôm đứa trẻ khóc ngằn ngặt một mình lên đường nam tiến, ngày tháng khó khăn vô cùng. Đúng lúc ta và đứa bé đói lả ngất xỉu trong ngôi miếu hoang, tưởng chừng không thể chống đỡ nổi nữa thì bỗng nhiên... Ta nhìn thấy từng đàn chim chóc ngậm bánh bao bay về phía chúng ta, những chiếc bánh bao vẫn còn nóng hổi thơm phức. Mấy con chim dẫn đầu ríu rít trò chuyện, kỳ lạ thay ta lại hiểu được: "A a, đứa bé này chính là tiên nữ Cá Chép trên trời đầu thai đấy!" "Chúng ta chỉ cần giúp nàng vượt qua kiếp nạn này, nàng ắt sẽ nhớ ơn mà phù hộ chúng ta tu thành chính quả!" Có chú chim non ngơ ngác hỏi: "Nếu là tiên nữ Cá Chép, sao nàng không phù hộ cho người cô giàu sang bình an?" Ta cũng đang thắc mắc thì bỗng nghe vó ngựa vang lên rầm rập. Một cỗ xe ngựa sang trọng phóng vào trong miếu. Lũ chim ríu ran: "Tiên nữ Cá Chép vừa mới thành nhân, pháp lực chưa hòa hợp được với thân thể con người còn non nớt." "Nhưng bây giờ, nàng sắp thi triển thần thông rồi, trước tiên hãy tặng cho người cô tốt bụng một tiểu vương gia nô bộc xài tạm vậy!"
Cổ trang
Chữa Lành
Sảng Văn
1