Vị Thần Cuối Cùng

Chương 20

04/10/2024 09:57

Dù vị đồng liêu muốn cô nương ch*t để bảo vệ danh tiếng của đại nhân nhưng tú bà cũng không muốn như vậy.

Dù sao, ai lại muốn buông tay một cây tiền vàng đang sinh lời một cách dễ dàng chứ?

Vì vậy, lần đầu tiên, tú bà đứng về phía cô nương.

Trong thời gian đó, Kim Ngọc Các gặp rất nhiều chuyện.

Không phải là người của quan phủ đến điều tra thì cũng là bọn du thủ du thực đến quậy phá, thậm chí còn có những tên cư/ớp nửa đêm mò vào phòng cô ấy, đòi mạng cô ấy.

Khi ta giơ tay triệu hồi làn gió cư/ớp lấy con d/ao trong tay bọn cư/ớp, cô nương cuối cùng cũng bật khóc.

Cô ấy liên tục hỏi ta, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì?

Ta suy nghĩ một lúc, quyết định đáp lại cô ấy bằng những lời cô ấy đã nói trước đó. Ta nói: “Có lẽ là vì cô không muốn phản kháng.”

“Mẹ kiếp!”

Cô ấy lại ch/ửi thề.

Dù vậy nhưng ta đã quen, thường thì khi cô ấy nổi gi/ận và ch/ửi bới, ta sẽ không đáp lại.

Âm thanh trong phòng nhanh chóng thu hút sự chú ý của tú bà, bà ta vội vã chạy đến, nhưng khi vào phòng thấy cảnh tượng lộn xộn bà ta cũng không hỏi nhiều chỉ an ủi cô ấy vài câu rồi rời đi.

Những ngày tiếp theo, tú bà trở nên bận rộn, cô nương nhờ người tìm hiểu mới biết tú bà đang tìm người môi giới khắp nơi, muốn m/ua vài cô nương mới xinh đẹp.

Cô nương nói, cô ấy luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng nhưng chẳng biết rõ do đâu.

Ta không trả lời cô ấy, vì chẳng mấy chốc cô ấy cũng sẽ hiểu ra.

Tối hôm đó, tú bà mang tới cho cô ấy một bát canh, nói rằng cô ấy đã phải lo lắng quá nhiều trong thời gian qua nên bà ta nấu một chút canh cho cô ấy uống.

Tú bà chưa bao giờ đối xử tốt với cô như vậy nên cô ấy cảnh giác chỉ nhấp một chút rồi đuổi tú bà đi và đổ đi.

Nhưng không lâu sau, một cơn buồn ngủ ập đến, chẳng mấy chốc cô ấy đã chìm vào giấc ngủ.

Khi đêm đã khuya, tú bà mở cửa phòng cô ấy, theo sau là vài sai vặt, một người treo vải trắng lên, hai người khác thì khiêng và ông cô ấy, chuẩn bị treo cô ấy lên.

Cô nương bị đá/nh thức, tú bà bên cạnh vẫn lải nhải, nói rằng không phải bà ta không muốn bảo vệ cô ấy nhưng ai bảo cô ấy lại đắc tội với quan lớn trong triều?

Bà ta cũng từng muốn phản kháng, nhưng những ngày quá xảy ra quá nhiều chuyện, bà ta thực sự không thể làm gì khác. Nếu bảo vệ được cô ấy thì Kim Ngọc Các sẽ phải trả giá lớn – điều đó không đáng chút nào.

Nên bà ta chỉ có thể để cô ấy chịu khổ.

Dù sao sống trên đời, sớm muộn gì cũng phải ch*t, thì cứ coi như cô ấy làm chút việc thiện, giúp bà ta một lần, cũng để sau này có thể bày tỏ quyết tâm với đại nhân còn có thể nhận được sự che chở. Như vậy, mạng sống của cô ấy cũng có giá trị, vậy nên cô ấy nên cảm thấy vui vẻ...

Chưa dứt lời, cô nương tỉnh lại và vùng vẫy phun ra một bãi nước bọt.

Thấy sự tình mất kiểm soát, tú bà liền sai mấy tên sai vặt ra tay mạnh hơn, nhưng lần này thì khác, cô nương vùng vẫy rất mạnh khiến cho sai vặt suýt không giữ được cô.

Nhưng tú bà không quan tâm điều đó, không treo được thì siết, siết không được thì bóp, bóp không được thì đ/ập, nói chung hoom nay nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ mà đại nhân giao.

Khi cô nương sắp mất đi ý thức thì bên ngoài có người bẩm báo, nói rằng vị đại nhân lại đến thăm cô ấy.

Nghe vậy, tú bà hoảng hốt vội thả cô ấy ra để cô ấy thở được. Sau đó, bà ta đe dọa cô ấy không được nói bậy, lau nước mắt ra đón vị đại nhân vào.

Bà ta vừa nói về việc cô nương suýt t/ự v*n vì chuyện quan lộ của đại nhân, vừa ôm ngựk nói mình thương cô ấy đến nhường nào.

Ta ngồi bên cửa sổ suýt nữa cười thành tiếng.

Nhưng bọn họ không thấy ta, đặc biệt là trong mắt đại nhân chỉ có cô nương yếu đuối.

Ông ta nói với cô ấy là ông ta rất thích cô ấy, rất thương cô ấy và muốn cô ấy sống thật tốt, tuyệt đối không được làm những điều ngốc nghếch, những lời đi/ên rồ không nên nghe thì đừng nghe – nhưng đây sẽ là lần cuối cùng ông ta đến thăm cô ấy, bởi vì chuyện quan lộ vẫn quan trọng hơn cô ấy.

Nhưng dù sao đi nữa, lòng chân thành đối với cô ấy của ông ta quyết không đổi.

Ông ta nắm ch/ặt tay cô ấy, hy vọng cô ấy có thể tin tưởng ông ta.

Còn về...

Về vị đồng liêu hôm ấy, đại nhân nói mình đã nhắc nhở người đó, không cho phép ông ta đến Kim Ngọc Các quậy phá nữa, vì vậy cô ấy cứ yên tâm.

Dù có xa cách đến đâu, trái tim của ta vẫn luôn ở bên nàng.

Trước khi rời đi, đại nhân đã nói với cô ấy như vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
9 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đối tác lén bán bằng sáng chế đầu tiên của công ty

Chương 11
Bằng sáng chế lớp phủ chịu nhiệt đầu tiên của công ty khởi nghiệp bao bì thân thiện với môi trường của chúng tôi cuối cùng đã được phê duyệt, nhưng cùng lúc đó, tôi lại nhận được thông báo cấp phép hợp pháp từ đối thủ cạnh tranh là Yaohe. Đồng sáng lập phụ trách vận hành, Cố Thừa Duật, đã tự ý ký kết thỏa thuận cấp phép khu vực thông qua công ty tư vấn của chị gái mình mà tôi không hề hay biết, đồng thời đưa cả công nghệ cải tiến chưa hoàn thiện vào hợp đồng. Khoản phí cấp phép quả thực đã giúp bù đắp phần lương còn nợ của đội ngũ, và công ty cũng thực sự chỉ còn đủ tiền mặt để duy trì trong vài tuần; điều khó chấp nhận hơn cả là anh ta đã sớm tìm sẵn công việc tiếp theo cho mình sau khi công ty thất bại. Tôi không thể lật ngược tình thế chỉ bằng một tờ đơn hủy hợp đồng, mà buộc phải từng bước khôi phục lại giao dịch thông qua các phiên bản bằng sáng chế, ngày trả lương, trao đổi với đơn vị tư vấn và hồ sơ thí nghiệm, sau đó công khai những rủi ro này với nhân viên và nhà đầu tư. Cuối cùng, tôi bán thiết bị thử nghiệm quy mô trung bình, chấp nhận thỏa thuận cấp phép thu hẹp khu vực trong 18 tháng để đổi lấy quyền sở hữu mọi cải tiến về sau. Cố Thừa Duật rút khỏi ban điều hành, công ty cũng thu gọn từ 14 người xuống còn 6 người. Tốc độ, định giá và tình bạn đều không còn nữa, nhưng khi bằng sáng chế thứ hai được gửi đi, không còn ai phải dùng chuyện nợ lương hay lý do 'không kịp hỏi' để gánh chịu những lựa chọn của người sáng lập thay cho công ty nữa.
0