Vì không có tin tức tố, hắn vật vã hơn những Alpha bình thường rất nhiều.
Th/uốc ức chế với hắn chỉ có thể tạm thời kìm lại cảm xúc.
Thành ra khoảng thời gian này, tôi cũng chẳng dễ chịu gì.
Giờ lại bị lời hắn chạm đúng tự ái, tính bướng bỉnh trong tôi bỗng trỗi dậy.
Chẳng phải hắn luôn muốn tránh xa tôi sao?
Đến giờ tôi vẫn nhớ rõ vẻ mặt sững sờ của Bùi Huyền Tri khi nhìn thấy tôi trong lễ cưới.
Hắn không thích tôi.
Cũng chẳng ưa Beta.
Từ đầu đến cuối, thứ hắn muốn chỉ là một Omega.
Với thân phận của hắn, chuyện môn đăng hộ đối vốn chẳng còn quan trọng.
Đáng tiếc... quá tự tin, ắt sẽ phải trả giá.
“Bùi Huyền Tri, chúng ta ly hôn đi.”
Hắn nhíu ch/ặt mày, gương mặt đầy vẻ khó tin.
Rồi hắn nhanh chóng ngả người ra sau, thân thể chi chít vết đỏ lộ ra trước mắt tôi.
Đó đều là dấu vết tôi để lại trong mấy ngày qua.
Xuất hiện vào lúc này, thật chẳng hợp chút nào.
Dù sao chuyện chúng tôi đang nói, vốn chẳng liên quan gì đến việc đó.
“Em nói thật đấy à?”
“Tất nhiên. Anh thấy em giống đang đùa sao?”
Bùi Huyền Tri bật cười khẩy, giọng chua chát.
Hắn lập tức trở mình xuống giường.
Nhặt chiếc quần dưới đất, mặc vội.
Khi quay lại nhìn tôi, ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo, pha lẫn mỉa mai.
“Khanh Huyền, em giỏi thật đấy. Vì mấy kẻ đó mà đòi ly hôn với anh. Trái tim em đúng là lạnh như đ/á, bao năm rồi vẫn không thể ấm lên.”
Tôi ngơ ngác nhìn hắn, không hiểu ý hắn muốn nói gì.
Chẳng lẽ hắn nghĩ... tôi đòi ly hôn là vì ba tôi?
“Em không phải…”
“Được thôi, ly thì ly! Dù sao trong lòng em, anh còn không bằng một con chó. Muốn vứt lúc nào cũng được. Đã quyết rồi thì đừng có hối h/ận.”
Alpha đạp mạnh cửa rồi bước ra ngoài, bỏ lại căn phòng trống trải đến lạnh lẽo.
Tôi ngồi im rất lâu, mãi sau mới co người lại.
Dù tôi không nói, chẳng phải hắn sớm muộn gì cũng sẽ đòi ly hôn sao?
Rốt cuộc… Omega mà hắn vẫn luôn mong nhớ, chẳng phải đã quay về rồi sao?