Lịch Sử Chạy Trốn Của Hoa Hồng

Chương 24

06/08/2026 11:05

5 năm trong tù, tôi thường nhờ Tống Thiến tìm giúp một số sách để học, để gi*t thời gian nhàm chán này.

Sau khi ra tù, Tống Thiến giúp tôi tìm được một công việc trong một công ty tư nhân.

"Cô có tiền án, tôi tìm cho cô một công ty tư nhân, lương không cao, cô có chấp nhận không?"

"Tôi thấy rất tốt mà."

Tôi có đồng nghiệp mới, công việc mới, cuộc sống mới.

Tống Thiến trêu chọc: "Cô ra tù rồi mà ngoài công việc ra là về nhà, cuộc sống hai điểm một đường này sao cứ như vẫn đang ngồi tù vậy?"

Tôi cười hì hì nhìn cô ấy: "Vậy chị nghĩ đi làm công sở sáng đi chiều về không phải là ngồi tù à?"

Cô ấy liếc tôi một cái: "Cô nói trúng chân tướng rồi đấy."

Tôi tích cực làm việc, bưng trà rót nước việc gì cũng làm, vì vậy đồng nghiệp đều khá quý tôi.

Một hôm, có một cô bé 6 tuổi đến văn phòng.

Cô bé con nuôi của một đồng nghiệp trong văn phòng.

Cô bé ngồi một mình ở đó làm bài tập, không khóc không quấy, chững chạc hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng tuổi.

Chương 17:

"Bố mẹ đứa bé đó sang Myanmar làm l/ừa đ/ảo, không về được nữa, không ai muốn nhận nuôi nên thành trẻ mồ côi, đồng nghiệp của chúng ta cũng chỉ nhận nuôi thôi, nhưng gần đây đồng nghiệp lại phát hiện bị u/ng t/hư, lại sắp phải đưa con bé vào viện phúc lợi."

"Cũng đáng thương, còn nhỏ tuổi đã học được cách nhìn sắc mặt người khác."

Gần đây đồng nghiệp đó đã nhập viện, mọi người vì lòng tốt nên đã mở họp bàn bạc thay nhau chăm sóc cô bé.

Nhưng nhà nào cũng có việc nhà nấy.

Người thì nói nhà mình cũng có con nhỏ, chăm sóc thế nào được.

Lãnh đạo cũng rất đ/au đầu.

Mỗi lần mở họp bàn bạc, tôi lại thấy cô bé với vẻ mặt tổn thương ngồi làm bài tập ở bên ngoài.

Nhưng một lúc sau lại nở nụ cười, bưng tách trà, rót nước cho từng người.

"Dì ơi, con có thể tự ngủ, tự giặt quần áo, sẽ không làm phiền dì nhiều đâu ạ."

Tôi nhìn một lúc lâu, rồi đề nghị: "Hay là để tôi nuôi cô bé đi."

"Một tuần?"

"Mãi mãi."

Các đồng nghiệp bàn tán xôn xao.

"Tiêu Nhạc, cô 30 tuổi rồi còn chưa kết hôn, lại kéo theo một đứa trẻ là càng khó tìm bạn trai hơn đấy."

Tôi không nói gì, chỉ cười nói không vội.

Lúc tôi đến dắt tay cô bé, cô bé cười gọi tôi là chị, nhưng quay lưng đi vẫn sụt sùi khóc.

Cô bé tên là An An.

Tôi đề nghị nuôi bé, nhưng không muốn làm thủ tục nhận nuôi.

"Vậy không phải cô nuôi không công à?"

"Tôi có tiền án, làm thủ tục rồi lại hại con bé."

Thế là An An trở thành em gái của tôi, mỗi ngày tan học đều ngoan ngoãn đứng ở cổng trường đợi tôi, thấy tôi là khuôn mặt nhỏ nhắn không kìm được mà cười với tôi.

Một hôm cô bé khóc hỏi tôi: "Chị ơi, họ đều nói bố mẹ em là người x/ấu, đã làm rất nhiều chuyện x/ấu, em phải làm sao bây giờ ạ?"

Tôi bị câu hỏi của cô bé làm cho sững người.

Vì tôi đã nhớ đến một người.

Ngày hôm đó cậu ấy đã khóc hỏi tôi, nếu là tôi, năm 8 tuổi thì phải làm thế nào?

Tôi mới phát hiện, đến tận bây giờ tôi vẫn không thể trả lời câu hỏi này.

Vấn đề của cha mẹ lại để một đứa trẻ gánh vác sao?

Cô bé đã làm sai điều gì?

Con người sinh ra vốn không thể lựa chọn cha mẹ.

Tôi vẫn không trả lời câu hỏi này của An An.

Tôi đưa cô bé đi m/ua một cây kem, cô bé lại lau nước mắt và vui vẻ trở lại.

Tôi cúi xuống, nhìn cô bé: "Hồi nhỏ chị cũng bị bố mẹ bỏ rơi, chị hỏi bà nội là tại sao bố mẹ lại không cần chị nữa, bà nói đó là chuyện của người lớn, không phải lỗi của trẻ con."

"An An à, nếu bây giờ chúng ta chưa hiểu được thì cứ tạm gác lại, cứ ngoan ngoãn lớn lên trước đã, sau này lớn rồi thì mình đi tìm câu trả lời, được không em?"

"Trước lúc đó, chúng ta phải làm một đứa trẻ ngoan."

Cô bé gật đầu, cái hiểu cái không.

"Em cũng muốn làm người tốt như chị."

Người tốt?

Tôi đâu phải người tốt gì.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
2 Mèo của anh Chương 15
5 Đào Hoa Sát Chương 14
6 Ngáy ngủ Chương 12
8 Ăn tạp Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm