(Buông bỏ thì tôi là bố của cậu_Buông bỏ cái mã cha nhà cậu đấy.)

Tôi tức gi/ận nghiến răng, tắt video, chuyển sang nhóm WeChat, cào phím một tràng.

[Ai nói tôi đ/ộc thân nhỉ?]

[Tôi có bạn trai mà, cuối tuần tôi sẽ dẫn anh ấy đến.]

Trần Lệ Xuyên:

[Ngạc nhiên -JPG.]

[Thẩm Bạch Lộ, cậu đang yêu à, chuyện này từ khi nào vậy? Bạn trai cậu là người ở đâu, làm nghề gì?]

Chu Phi Phi:

[Thẩm Bạch Lộ, cậu lúc nào cũng muốn giữ thể diện, thực ra đ/ộc thân cũng chẳng có gì x/ấu cả, cậu không cần phải nói dối để chọc tức bọn mình đâu.]

Tôi đảo mắt, lạnh lùng đáp lại:

[Mặt cậu cũng dày thật! Cậu xem tôi có cần thiết phải làm như vậy không?]

Một vài người bạn khác trong nhóm thấy bầu không khí ngượng ngùng, bắt đầu làm hòa, nói rằng hình như đã nghe tôi nhắc đến việc có một bạn trai ở xa, hàng ngày đều gọi điện thoại.

Vương Phương:

[Bạch Lộ, đem bạn trai cậu đến nhé, chúng mình vẫn chưa gặp bao giờ.]

[Đừng nhắc lại chuyện cũ nữa, lúc đó mọi người còn trẻ, cách giải quyết vấn đề cũng chưa trưởng thành, thực ra cũng chẳng có gì cả.]

Chuyện này, đối với họ thực sự không có gì, nhưng tổn thương đối với tôi thì lại rất thật.

Ở đại học, tôi và Chu Phi Phi, Vương Phương đều là bạn cùng phòng.

Chu Phi Phi là người gốc Bắc Kinh, gia cảnh khá tốt, tính cách vui vẻ, năng động, thích tìm đủ loại nam sinh để kết bạn.

Trường trung học của họ khá nổi tiếng ở Bắc Kinh, có nhiều học sinh vào được Đại học Bắc Kinh, không giống như tôi và Vương Phương, là người từ nơi khác đến, ở trường cũng không quen biết ai khác.

Thời điểm đó, Chu Phi Phi đã đi/ên cuồ/ng se duyên cho tôi với Trần Lệ Xuyên.

Trần Lệ Xuyên là lớp trưởng của cô ấy, là "soái ca" của khoa bên cạnh, cao ráo, đẹp trai, chúng tôi đã cùng ăn vài bữa, Chu Phi Phi bỗng nhiên nói với tôi rằng Trần Lệ Xuyên có hứng thú với tôi.

“Nhưng anh ấy là người rất nhút nhát, cần cậu chủ động hơn một chút.”

“Bạch Lộ, chuyện này không có gì phải ngại cả, nếu cậu cần, tôi sẽ giúp cậu se duyên.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
276
4 Hòm Nữ Chương 12
7 Hòe Âm Dụ Hồn Chương 14
8 GƯƠNG BÓI Chương 25
11 Bái Thủy Thần Chương 21
12 Hai Kiếp Bể Dâu Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm