Đêm xuống là lúc con người ta dễ mủi lòng nhất.

Nghĩ lại chuyện của Giang Nguyệt tôi thấy thật nực cười.

Ngày trước tôi có nhờ cô ta giúp mình chạy vài việc vặt, nhưng xong xuôi tôi cũng có trả th/ù lao hậu hĩnh đàng hoàng, vậy mà trong mắt cô ta, đó lại là sự s/ỉ nh/ục, là khoe mẽ.

Lòng người đúng là dễ thay đổi mà.

Nghĩ thế tôi không khỏi thở dài, tranh thủ lúc Tạ Giang Tri đi tắm tôi liền nốc sạch ly rư/ợu trên tay.

Khi cậu ta bước ra, bên hông chỉ quấn hờ chiếc khăn tắm, nước từ mái tóc ướt át cứ thế chảy dọc xuống cơ bụng săn chắc, trông gợi cảm không chịu nổi.

Men say bốc lên, tôi lập tức nhào vào lòng cậu ta và không ngừng khóc lóc: "Tạ Giang Tri, sau này em có hứa là sẽ luôn đối tốt với chị như lúc đầu không?"

Cậu ta nhíu mày nhìn tôi: "Chị lại lén uống nhiều thế này à?"

Tôi vốn chẳng hề vừa mắt với cái kiểu đáp trả lấp lửng ấy chút nào.

Thế là tôi thẳng tay túm lấy mép khăn tắm của cậu ta gi/ật mạnh, kế tiếp liền hằn học chất vấn: "Sao em dám không mặc cái quần l/ót heo Peppa hồng chị đích thân m/ua cho hả?"

Mấy sợi gân xanh trên trán cậu ta cứ thế gi/ật liên hồi: "Chị ơi, ngoan nào, mình đi ngủ được chưa?"

À, giờ lại còn dám làm ngơ lời kim chủ nữa cơ đấy!

Ngón tay tôi lướt nhẹ dọc xươ/ng quai xanh của cậu ta rồi trượt dần xuống dưới: "Mau, mặc vào cho chị xem ngay."

Tạ Giang Tri dường như tức quá hóa cười, đầu lưỡi cậu ta đảo qua đảo lại trong khoang miệng đầy vẻ bất lực: "Được thôi, miễn sau này chị đừng hối h/ận là được."

Tôi cực kỳ đắc ý với thái độ "ngoan ngoãn" này.

Sau đó tôi ấn cậu ta xuống ghế sô pha, mặc sức để bản thân thao túng.

Yết hầu cậu ta nhấp nhô liên tục, hàng mi dày tựa cánh chim r/un r/ẩy vì đang phải gồng mình kiềm chế.

Tôi mãn nguyện ngắm nhìn cái "dấu ấn" mình đã đóng lên người cậu ta.

Ngay trên múi bụng săn chắc là một dòng chữ nhỏ màu đen hiện ra rõ mồn một:

[Chú cún nhỏ của Tống Thanh Lê.]

Hơi thở của Tạ Giang Tri bắt đầu trở nên nặng nề, sắc màu u tối cuộn trào trong đôi mắt: "Giờ thì chị vui rồi chứ?"

Tôi gật đầu lia lịa, tỏ vẻ vô cùng ưng ý.

Cảm giác lúc đó cả đất trời như đảo lộn, đầu óc tôi càng thêm chếnh choáng.

Cậu ta khẽ cắn lên dái tai tôi và thầm thì: "Em sẽ khiến chị thấy... vui hơn nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm