Beta: Gemini

………………………………………………………………..

Bởi vì áp lực quá lớn, tính tình Sài Vĩnh Lê có chút nóng nảy, “Ồn ào cái gì, còn không mau đi chuẩn bị!”

“Vâng!”

Lúc này, một đám người mới tản ra.

Nhiếp ảnh gia Tiêu Vũ Đồng ăn mặc một thân quần áo nhẹ nhàng, giầy đế bằng trắng nhỏ đi tới hỏi, “Lão Đại, hôm nay chúng ta muốn chụp ảnh chủ đề phong cách gì?”

Sài Vĩnh Lê nhéo nhéo mi tâm, tiện tay ném một xấp tài liệu qua, “Cứ dựa theo chủ đề này chụp đi!”

Tiêu Vũ Đồng nhìn lướt qua, tạo hình rất đúng quy đúng củ một bộ hiện đại.

Diệp Oản Oản cất bước đi tới, khách khí mở miệng nói: “Thầy Tiêu, tổng biên Sài, tôi có thể cùng hai vị thương lượng một chuyện hay không.”

“Làm sao?” Sài Vĩnh Lê cau mày.

Diệp Oản Oản nói: “Tôi tin tưởng sự chuyên nghiệp của hai người, nhưng mà, làm một người đại diện, tôi nghĩ, không người nào hiểu rõ nghệ sĩ hơn tôi, đây là tôi dựa theo phong cách cá nhân của Cung Húc và Lạc Thần thiết kế mấy bộ chủ đề, tạo hình đồng phục là từ Felix, nếu tổng biên Sài và thầy Tiêu cảm thấy thích hợp, có được thử một lần hay không?”

Sài Vĩnh Lê đầu tiên là nhìn Diệp Oản Oản một cái, sau đó nhận lấy bản kế hoạch chủ đề Diệp Oản Oản đưa tới.

Vốn chỉ là tiện tay lật vài tờ, đến phía sau, trên mặt lại đột nhiên dừng lại, vẻ mặt chăm chú tỉ mỉ nhìn kỹ, “Chuyện này…”

Ông ta không khỏi không thừa nhận, bởi vì áp lực bên phía “Sắc Đẹp”, cộng thêm nữa đường lại bị nữ nghệ sĩ cho leo cây, đã biết rõ là thua không thể nghi ngờ, dich ngon tinh com cho nên chủ đề lần này ông ta căn bản cũng không có nghiêm túc làm, nhưng mà, giờ phút này Diệp Bạch cho ông ta xem bản kế hoạch này, quả thật dụng tâm hơn.

Diệp Oản Oản cũng không mở miệng thúc giục, chỉ bình tĩnh đứng ở một bên.

“Vũ Đồng, cô xem cái này một chút.” Sài Vĩnh Lê đưa bản kế hoạch chủ đề cho nhiếp ảnh gia.

Tiêu Vũ Đồng nhìn một cái, ánh mắt hơi sáng, “Bộ thiết kế này thật có ý tứ, tôi cảm thấy có thể thử một lần…”

Nói xong nhìn về phía Diệp Oản Oản xin lỗi, “Diệp tiên sinh, quả thực xin lỗi, lần này thời gian quá vội, cho nên chúng tôi cũng không thể chuẩn bị thật tốt.”

Diệp Oản Oản vô tình mở miệng nói, “Không có gì đáng ngại, nếu không phải bởi vì như thế, chúng tôi cũng không cách nào may mắn đạt được cơ hội chụp hình trang bìa lần này.”

Sài Vĩnh Lê và Tiêu Vũ Đồng nghe được lời này của Diệp Oản Oản, trong lòng đều thoải mái không ít.

Sau khi hơi suy nghĩ một chút, Sài Vĩnh Lê nhìn về phía Diệp Oản Oản nói: “Diệp tiên sinh, cứ dựa theo chủ đề của cậu mang tới làm đi!”

Diệp Oản Oản: “Cảm ơn tổng biên Sài!”

Sau khi thiết lập sẵn chủ đề, Lạc Thần và Cung Húc liền vào phòng hóa trang chuẩn bị.

Nhân viên làm việc ở bên ngoài bố trí cảnh tượng, nhiếp ảnh gia điều phối ánh sáng, Diệp Oản Oản và Diệp M/ộ Phàm ngồi ở trên ghế sa lon chờ đợi.

Vẻ mặt Diệp M/ộ Phàm có chút lo âu, “Oản Oản, hai chàng trai cùng nhau chụp trang bìa, như vậy thật sự có thể được không?”

Mặc dù anh ta có lòng tin đối với thiết kế tạo hình của mình cho hai người họ, nhưng dựa theo lẽ thường, hai chàng trai cùng lên trang bìa, thế nào cũng không so bằng tổ hợp một nam một nữ?

Diệp Oản Oản cũng không giải thích thêm: “Chờ thành phẩm ra nhìn tình hình đi.”

Diệp M/ộ Phàm: “Chỉ có thể như vậy…”

Chờ trong giây lát, Cung Húc từ bên trong phòng hóa trang đi ra.

Trong nháy mắt nhìn thấy Cung Húc đi ra ngoài, hai mắt mọi người nhất thời tỏa sáng.

Tóc của Cung Húc nhuộm duy nhất màu đỏ thắm, trên người mặc một thân jacket bằng da khảm đinh, đi giày Martin, toàn thân bất cần đời, kiêu căng khó thuần, gò má trắng nõn cùng khóe môi vẽ mấy vết m/áu, bên môi là răng nanh nhỏ như ẩn như hiện.

Theo sau, Lạc Thần cũng từ bên trong phòng hóa trang đi ra…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Bệnh Kiều Buông Tay

Chương 10
Tôi là một Beta bệnh kiều, u ám và cố chấp. Từng phút từng giây, tôi đều kiểm soát mọi hành tung của bạn trai Alpha. Một ngày như mọi khi, lúc tôi mở phần mềm giám sát lên để lén theo dõi anh, trước mắt bỗng hiện ra hàng loạt bình luận. [Thật không chịu nổi tên Beta bệnh kiều làm nam phụ này. Chiếm hữu công đến ngạt thở luôn. Xem tiếp chắc tôi bỏ truyện mất.] [Đừng vội. Đừng thấy công bây giờ ngoan ngoãn nghe lời mà tưởng thật. Anh ấy chỉ đang nhẫn nhịn, chờ thời cơ thôi. Lòng kiêu hãnh của một Alpha cấp S, sao có thể để một Beta chà đạp được?] [Đúng vậy. Chẳng bao lâu nữa, công sẽ bắt tay với thụ, khiến công ty của bố tên Beta này phá sản. Đến lúc đó, cậu ta sẽ chẳng còn gì để uy hiếp nam chính công nữa.] [Ha ha ha! Nghĩ đến cảnh công còn giúp người cha Alpha của Beta đồng cảnh ngộ ly hôn, rồi nam phụ và ông bố điên loạn của cậu ta phải sa cơ lỡ vận, lưu lạc đến tiệm massage chân kiếm sống là thấy hả dạ rồi...] Tôi hoảng hốt. Tôi bắt đầu trả lại tự do cho Lục Cảnh Hành, thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay. Thế nhưng Alpha lại đỏ hoe mắt, đè tôi xuống giường: "Vì sao em không thể chỉ để tâm đến một mình anh? Em định ép anh đến chết sao?"
448
3 Mèo của anh Chương 15
6 Yêu Nhầm Chương 14
9 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Ngáy ngủ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một giờ trước khi được tiến cử nghiên cứu sinh, tôi đã rút lại bài luận cốt lõi của mình

Chương 8
Một tiếng trước khi danh sách xét tuyển thẳng lên cao học được công bố, tôi đăng nhập vào hệ thống giáo vụ và phát hiện nguyện vọng một của mình đã bị thay đổi. Từ phòng thí nghiệm trọng điểm của trường, nó đã chuyển thành một chuyên ngành ít người theo đuổi và không mấy triển vọng. Còn suất học bổng vốn thuộc về tôi nay đã được thay thế bằng người bạn cùng phòng có hoàn cảnh khó khăn mà tôi đã chu cấp suốt ba năm qua, Hứa Tinh Lạc. Tôi chưa kịp tra địa chỉ IP thì bạn trai tôi, Lục Trạch, gửi đến một tin nhắn: "Niệm Niệm, hoàn cảnh nhà Tinh Lạc khó khăn quá, nếu không có suất xét tuyển này, cậu ấy sẽ phải về quê lấy chồng. Cậu thành tích tốt như vậy, ở chuyên ngành nào cũng có thể tỏa sáng, lần này coi như giúp cậu ấy một tay đi. Anh đã dùng máy tính của em để sửa nguyện vọng, anh biết em là người lương thiện nhất, chắc chắn sẽ hiểu cho anh." Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tay chân lạnh ngắt. Lục Trạch là bạn trai đã bên tôi suốt bốn năm. Hứa Tinh Lạc là cô bạn cùng phòng mà tôi đã dùng tiền học bổng để giúp đỡ từ năm nhất đại học. Họ đã cấu kết với nhau để đánh cắp tương lai mà tôi đã đánh đổi bằng vô số đêm thức trắng. Tôi hít một hơi thật sâu. Không trả lời tin nhắn. Thay vào đó, tôi mở hệ thống rút bài của Cục Sở hữu trí tuệ quốc gia và các tạp chí khoa học cốt lõi. Các người tưởng rằng cứ đánh cắp suất học là sẽ thắng sao? Nằm mơ đi.
Sảng Văn
Vườn Trường
18