Ánh sáng từ chiếc kính bạc của cậu ấy lóe lên.
"Tôi biết mà. Cậu sẽ chịu trách nhiệm với tôi."
6
Cậu ấy đang nói cái gì vậy?
Cậu ấy uống say rồi.
Tôi mỉm cười, đáp lại:
"Ăn thêm chút tôm đi."
Khi chúng tôi về đến ký túc, anh m/ập và anh g/ầy đã xử lý xong toàn bộ bánh bạch tuộc.
Thậm chí, họ đã ngủ rồi.
Tôi lôi Chương Thiên đang say khướt lên giường.
Sau khi cậu ấy nằm xuống, tôi định đi giặt đôi tất của mình.
Nhưng ngồi xuống ghế, tôi vừa choáng vừa buồn ngủ.
Không biết từ lúc nào, tôi đã ngủ thiếp đi trên ghế.
Nửa đêm, gió lạnh bên ngoài làm tôi tỉnh giấc.
Tôi rùng mình một cái.
Trời ơi, sao tôi lại ngủ trên ghế cứng như vậy?
Mông tôi đ/au nhức.
Tôi xoa xoa mông, đầu vẫn chưa tỉnh hẳn.
Đôi tất đâu rồi?
Tìm mãi không thấy.
Nhìn quanh căn phòng tối đen, tôi quyết định: Thôi, sáng mai giặt vậy.
Tôi xoa thái dương, tay còn lại vịn thang trèo lên giường.
Giường mềm quá.
Chăn cũng ấm áp.
Mơ mơ màng màng, tôi ngủ thiếp đi lần nữa.
Chỉ là, đêm nay tôi thấy giường nhỏ hơn bình thường.
Và... hình như hơi chật chội.
Trong giấc mơ, tôi thấy rất nhiều chiếc xúc tu với những chiếc giác hút bám ch/ặt lên người mình, cố gỡ ra cũng không được.
Sáng hôm sau, khi vừa mở mắt, tôi thấy mình đang nằm trong chăn, đối mặt với Chương Thiên.
Cậu ấy chưa đeo kính, mắt còn ngái ngủ.
Nhưng gương mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh ngấn nước.
"Cậu tối qua... đã chịu trách nhiệm với tôi rồi, đúng không?"
7
Tối qua tôi đã... chịu trách nhiệm với cậu ấy?
Như bị sét đá/nh ngang tai, đầu tôi n/ổ tung.
Tại sao tôi lại nằm trên giường của Chương Thiên?
Tại sao tôi lại chung chăn với cậu ấy?
Tối qua, chẳng phải tôi trèo lên giường của mình sao?
Chắc là do uống nhiều quá.
Tôi lại leo nhầm giường rồi.
"Xin… xin lỗi!"
Tôi nhảy khỏi chăn, lao xuống đất.
Tôi sờ mông mình.
Thở phào nhẹ nhõm.
Quần vẫn nguyên vẹn.
Tôi trèo lên giường mình, trùm chăn kín mít.
Buổi học sáng nay tôi không đi nữa.
Đầu tôi vẫn choáng váng.
Tôi nhắn tin xin phép nghỉ với lớp trưởng.
Nằm trong chăn, tôi lơ mơ ngủ thêm một giấc.
Tỉnh dậy, tôi ngồi dậy xuống giường, xỏ dép.
Tôi quyết định đi vệ sinh, rửa mặt cho tỉnh táo.
Tôi lảo đảo đi đến gần cửa phòng vệ sinh.
Vừa đưa tay đẩy cửa ra, tôi liền thấy cảnh tượng như trong một bức "tranh mỹ nam tắm thật".
Mắt tôi mở to hết cỡ.
Tại sao Chương Thiên không đi học?
Tôi hét lên một tiếng:
"Á!"
Chương Thiên bị tôi làm gi/ật mình, xoay người một cái, nhưng không đứng vững, chiếc dép bay vèo ra ngoài.
Dép của cậu ấy đ/ập thẳng vào mặt tôi.
Tôi lại hét thảm.
"Cậu! Sao cậu lại tắm trong ký túc xá?"
Khi mới chuyển đến ký túc, tôi đã biết cửa phòng tắm này bị hỏng.
Tôi từng sửa nó, nhưng anh m/ập nói rằng cánh cửa này từng được nhiều người sửa rồi, vẫn luôn hỏng.
Sao giờ lại hỏng nữa?
Đến mức không đóng kín được, nếu không tôi cũng chẳng dễ dàng đẩy ra như vậy.
Chương Thiên đứng ngơ ngác ở đó.
"Không tắm ở ký túc xá thì tắm ở đâu?"
Dường như tôi bị dọa cho tỉnh táo hẳn.
Tôi nghĩ nhanh trong đầu về câu nói của cậu ấy.
Có vẻ không sai lắm.
Nhưng…
"Tôi không có ý đó!"
Nước từ vòi sen vẫn rơi tí tách, tai của Chương Thiên đã đỏ lên.
"Vậy ý cậu là gì?"
Cậu ấy do dự một chút, nhưng vẫn hỏi:
"Cậu muốn… tắm chung sao?"
8
"Rầm!" Tôi đóng sập cửa phòng vệ sinh lại.
Tắm chung cái gì chứ!
Tôi thầm nghĩ.
Cái cánh cửa này sớm muộn gì cũng phải vứt ra bãi rác!
Rõ ràng hôm đó sau khi uống rư/ợu, qu/an h/ệ giữa tôi và Chương Thiên đã bớt căng thẳng rất nhiều.
Nhưng sau những chuyện liên tiếp xảy ra, tôi cảm thấy mọi thứ trở nên gượng gạo hơn.
Tôi không biết phải đối mặt với cậu ấy thế nào.
Anh em nào mà gặp tình cảnh này chứ?
Trước là hôn nhầm… chỗ đó của cậu ấy.
Rồi lại ngủ chung một chăn.
Giờ thì đến cả cảnh tắm cũng nhìn thấy.
Tôi càng muốn tránh mặt cậu ấy.
Là người dễ ngại ngùng, tôi bắt đầu trốn tránh.
Những ngày sau đó, cứ thấy Chương Thiên là tôi như chuột gặp mèo.
Cậu ấy ở ký túc xá, tôi ra ngoài. Cậu ấy không ở ký túc xá, tôi mới về.
Ngoại trừ buổi tối buộc phải về ký túc để ngủ, tôi cố gắng giảm thiểu khả năng gặp mặt cậu ấy.
Đến lớp, tôi cũng chọn ngồi ở vị trí xa cậu ấy nhất.
Có đôi khi vô tình chạm ánh mắt nhau, tôi lại thấy ánh mắt đầy trách móc dưới gọng kính của Chương Thiên.
Cuối cùng, một ngày nọ, cậu ấy không chịu được nữa, ép tôi vào tường.
"Cậu có ý gì đây?"
"Ý gì là ý gì chứ?"
"Cậu lại tránh tôi."
Tôi gãi đầu, bắt đầu bịa chuyện.
"Gần đây tôi bận quá mà."
"Tôi nhìn cậu mỗi ngày, rõ ràng là không bận."
Tôi tránh ánh mắt của cậu ấy, nhưng cậu ấy lại tiếp lời:
"Cậu không định chịu trách nhiệm với tôi sao?"
Tôi cắn môi, nói nhỏ:
"Trách nhiệm gì?"
Chương Thiên tức gi/ận, ngựk phập phồng, thở gấp.
"Ngày đó… cậu…"
Cậu ấy ngập ngừng, dường như khó mở lời.
Sau một lúc lâu, đôi mắt đỏ lên, cậu ấy nghẹn ngào nói:
"Cậu đã hôn vào… chỗ đó của tôi."
Tôi có thể thấy rõ cậu ấy đang rất gi/ận dữ.
Cậu ấy túm lấy cổ áo tôi, mắt đỏ bừng như muốn phát khóc.
Tôi lắp bắp giải thích:
"Tôi… tôi không biết mà! Tôi không bao giờ làm thế nữa! Tôi hứa!"
Cậu ấy vẫn nhìn chằm chằm tôi.
Ôi trời, sao miệng tôi lắm chuyện thế, sao lại hôn làm gì.
Nhưng ai nhìn thấy một con bạch tuộc dễ thương trong suốt như thế mà không thể kìm lòng chứ?
Huống chi là Chương Thiên – một mỹ nam lạnh lùng, lại hóa thành một con bạch tuộc đầy sự đối lập dễ thương như vậy.
Tôi chỉ muốn đùa cậu ấy thôi mà.
Hơn nữa, tôi cũng chỉ biết đó không phải tay sau khi đã hôn rồi.
Tôi hối h/ận thật sự.
"Tôi thực sự hối h/ận rồi."